Cánh thư đọc chung
Cánh thư đọc chung
Ở đơn vị của Phúc có một quy định vui: ai nhận được thư nhà sẽ đọc cho cả tiểu đội nghe.
Bởi nhiều người lâu lắm chưa có tin quê, nên nghe thư người khác cũng thấy ấm lòng.
Một hôm Phúc nhận được thư mẹ. Anh mở thư ra, giọng run run đọc:
“Ở nhà lúa tốt lắm con ạ. Cây khế trước sân cũng ra quả rồi…”
Chỉ vài câu giản dị thôi mà cả tiểu đội im lặng rất lâu.
Đến đoạn mẹ dặn:
“Ráng giữ sức khỏe để ngày về còn phụ mẹ gặt lúa.”
Phúc nghẹn lại, không đọc tiếp được nữa.
Một người đồng đội liền vỗ vai anh:
“Rồi tụi mình sẽ về.”
Đêm ấy, lá thư được chuyền tay nhau đọc đi đọc lại dưới ánh đèn pin mờ. Giữa chiến trường xa xôi, những dòng chữ từ quê nhà đã giúp họ có thêm sức mạnh để đi tiếp.



