CÁNH THƯ GỬI BIỂN
Nỗi nhớ thương nơi hậu phương luôn hướng về những người lính nơi đầu sóng.

Mỗi chiều tan học, cô giáo trẻ tên Thu lại ngồi bên cửa sổ viết thư cho người yêu đang làm nhiệm vụ ngoài đảo xa. Những lá thư được gấp cẩn thận bằng loại giấy học trò đã ngả màu theo năm tháng. Thu kể cho anh nghe về lũ trẻ trong lớp, về mùa lúa mới và cả cây bàng trước sân trường vừa thay lá. Có những hôm viết xong rồi cô lại lặng lẽ ngồi rất lâu nhìn ra phía biển. Bởi cô hiểu ngoài kia người lính trẻ cũng đang nhớ đất liền da diết. Mỗi lần nhận được thư hồi âm, Thu luôn đọc đi đọc lại đến thuộc từng dòng chữ. Đồng nghiệp thường trêu: “Thư mà đọc như học bài vậy.” Cô chỉ cười, đôi mắt ánh lên niềm hạnh phúc bình dị. Giữa thời chiến tranh đầy chia xa, những cánh thư đã nối liền biết bao trái tim yêu thương như thế.



