Cánh thư gửi cha
Lan sống cùng mẹ và em trai trong căn nhà nhỏ ven rừng. Bố em là chiến sĩ đang chiến đấu ở miền Nam.
Mỗi tháng, gia đình chỉ nhận được một lá thư của bố. Với Lan, đó là niềm vui lớn nhất.
Một buổi chiều, khi mẹ đang vá áo, bác cán bộ xã mang đến tin dữ: đơn vị của bố Lan đang chiến đấu ở nơi rất ác liệt, việc liên lạc bị gián đoạn.
Lan lo lắng đến mất ngủ.
Em quyết định viết thư cho bố:
“Bố kính yêu!
Con và mẹ vẫn khỏe. Con đã biết phụ mẹ gánh nước, chăm em và học bài thật chăm. Bố hãy yên tâm chiến đấu nhé. Con mong ngày đất nước hòa bình để cả nhà mình được sum họp.”
Viết xong, Lan gấp lá thư thật cẩn thận.
Nhưng đường bưu điện bị bom phá hỏng, thư không gửi đi được.
Lan buồn lắm.
Biết chuyện, chú giao liên nói:
– Chú sắp vào chiến trường. Chú sẽ mang thư giúp cháu.
Lan vui mừng trao lá thư.
Nhiều tháng sau, một chiều đầu xuân, bác đưa thư mang về một phong bì.
Trong thư, bố viết:
“Lan yêu quý!
Bố đã nhận được thư con giữa chiến hào. Lá thư của con khiến bố và đồng đội rất xúc động. Nó như ngọn lửa tiếp thêm sức mạnh cho bố chiến đấu.”
Lan đọc thư mà nước mắt lăn dài.
Em hiểu rằng, giữa bom đạn khốc liệt, tình yêu gia đình vẫn luôn là sức mạnh lớn lao.
Từ đó, mỗi tuần em đều viết thư cho bố.
Những lá thư nhỏ bé ấy đã bay qua khói lửa chiến tranh, mang theo tình yêu thương và niềm hy vọng.



