CÁNH THƯ RỪNG GIỮA ĐÊM
CÁNH THƯ RỪNG GIỮA ĐÊM
Đơn vị của anh Khải đóng quân trong một cánh rừng già quanh năm ẩm lạnh. Ban ngày máy bay địch quần thảo liên tục nên mọi hoạt động đều diễn ra vào ban đêm.
Anh Khải làm nhiệm vụ giao liên.
Công việc của anh là mang thư từ và tài liệu vượt qua những con đường rừng đầy nguy hiểm để chuyển tới các đơn vị khác nhau.
Trong chiếc túi vải luôn đeo bên vai không chỉ có giấy tờ quân sự mà còn có rất nhiều lá thư từ hậu phương gửi ra mặt trận.
Có lá thư của người mẹ già gửi con trai.
Có lá thư của người vợ trẻ chờ chồng trở về.
Có những dòng chữ đã nhòe đi vì nước mắt.
Anh Khải rất quý những lá thư ấy.
Anh thường nói:
“Bom đạn có thể làm người ta mệt, nhưng thư nhà thì giúp người ta sống tiếp.”
Một đêm cuối năm, anh nhận nhiệm vụ vượt qua khu vực đang bị địch phong tỏa để chuyển công văn khẩn.
Mưa rừng lạnh buốt.
Đường trơn và tối đen như mực.
Giữa lúc băng qua con suối nhỏ, anh nghe thấy tiếng kêu cứu từ mép rừng.
Một chiến sĩ bị thương đang lạc đơn vị.
Không chần chừ, anh cõng người lính ấy băng rừng suốt nhiều giờ để đưa về trạm cứu thương.
Đến nơi, tài liệu trong túi vẫn được giữ khô nguyên vẹn.
Nhưng anh Khải thì kiệt sức sau nhiều giờ dầm mưa lạnh.
Ít lâu sau, trong một chuyến giao liên khác, anh mãi mãi không trở về nữa.
Người ta tìm thấy chiếc túi vải của anh nằm bên gốc cây rừng, bên trong những lá thư vẫn được buộc gọn gàng.
Sau hòa bình, có những người mẹ, người vợ đã nhận được thư nhờ một người giao liên trẻ từng đi qua mưa bom bão đạn để giữ lại niềm hy vọng cho đồng đội.


