Cựu chiến binh

Cánh thư viết bằng bồ hóng và những dòng tin không bao giờ lạc

"Khoảng cách xa nhất không phải là từ Bắc chí Nam, mà là khoảng cách từ một tờ giấy pơ-luya nát nhòe đến bàn tay người nhận."

Lào Cai29/05/2026TRẦN KIM THOA (ĐOÀN TNCS HỒ CHÍ MINH XÃ PHONG HẢI)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

"Khoảng cách xa nhất không phải là từ Bắc chí Nam, mà là khoảng cách từ một tờ giấy pơ-luya nát nhòe đến bàn tay người nhận."

Năm ấy chốt ở cao điểm, giấy bút là thứ xa xỉ phẩm. Thằng Khang, y tá trung đội, có người yêu ở quê đang ốm nặng. Nghe tin có đoàn thương binh được tuyến trên đưa về trạm thu dung ở hậu phương, nó mượn được một mẩu giấy xé từ bao thuốc lá, lấy bồ hóng nồi độn với chút mỡ lợn làm mực, dùng que tăm vạch từng chữ gửi về cho người thương.

Lá thư vỏn vẹn đúng một dòng: "Anh vẫn sống, chờ anh về". Nó gói kỹ trong lá chuối khô, nhờ một anh thương binh mang về giúp. Nhưng đường hành quân trắc trở, anh thương binh ấy lại hi sinh vì sốt rét giữa đường. Lá thư vĩnh viễn nằm lại trong chiếc ba lô chôn cùng anh ấy dưới gốc chò chỉ. Thằng Khang sống sót trở về, nhưng người yêu nó thì đã mất trước đó cả năm trời mà không nhận được tin tức gì của nó.

Cái khao khát được cất lên tiếng nói, được truyền đi một thông điệp bình an ngày ấy nó xa xôi, đắt đỏ vô chừng.

Bây giờ ngồi nhìn cháu thao tác trên máy tính, điện thoại, ông thấy như có phép màu. Những thông điệp, những video kịch bản cháu làm, hay những cái nhãn dán, hình ảnh tuyên truyền cho quê hương, chỉ cần một cái nhấp chuột là lan tỏa đến hàng ngàn, hàng vạn người. Sự kết nối của các cháu thời nay nó mạnh mẽ, nhanh chóng và không bao giờ biết "lạc đường" là gì. Những gì thế hệ tụi ông phải đánh đổi bằng cả máu và nước mắt để truyền đi, thì các cháu hôm nay đang làm bằng trí tuệ, bằng công nghệ số để kéo mọi người lại gần nhau hơn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn