Bài viết

Cánh võng nơi bệnh xá rừng

Tuyên Quang03/08/2026Xã Đồng Yên (Đoàn xã Đồng Yên)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm tôi tròn 21 tuổi, sau khóa đào tạo y tá ngắn hạn, tôi tình nguyện vào phục vụ tại một bệnh xá dã chiến nằm sâu trong rừng Trường Sơn. Bệnh xá chỉ có vài mái lán lợp lá, những chiếc võng mắc giữa hai thân cây và một tủ thuốc nhỏ, nhưng ngày nào cũng tiếp nhận thương binh từ các đơn vị hành quân qua tuyến lửa.

Không có điện, ban đêm chúng tôi dùng đèn dầu hoặc đèn pin bọc vải để hạn chế ánh sáng. Thuốc men rất thiếu, băng gạc phải giặt sạch, luộc kỹ rồi tái sử dụng. Nhiều đêm, tiếng máy bay gầm rú trên đầu nhưng mọi người vẫn bình tĩnh cứu chữa từng người bị thương.

Điều tôi nhớ nhất là một chiến sĩ bị mảnh bom găm vào vai. Ca mổ được thực hiện ngay trên chiếc bàn ghép bằng tre dưới ánh đèn dầu leo lét. Khi tỉnh lại, anh chỉ hỏi một câu: “Đơn vị tôi đã tiếp tục hành quân chưa?” Câu hỏi ấy khiến tôi càng thấm thía tinh thần của những người lính.

Những chiếc võng nơi bệnh xá không chỉ nâng đỡ thương binh mà còn chứa đựng niềm hy vọng. Mỗi người khỏe lại, khoác ba lô trở về đơn vị là thêm một niềm vui đối với chúng tôi.

Ngày đất nước thống nhất, tôi trở về quê hương, tiếp tục công tác trong ngành y. Mỗi khi nhìn chiếc võng cũ còn giữ lại, tôi lại nhớ về những ngày giữa đại ngàn Trường Sơn – nơi lòng nhân ái đã góp phần làm nên sức mạnh của dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn