Cao Bằng mảnh đất nơi tôi sinh ra - 0D3VCVB
Hơi ấm nguồn cội bên dòng Lê Nin xanh ngắt Nằm ẩn mình giữa núi rừng biên cương trùng điệp của tỉnh Cao Bằng, di tích lịch sử Pác Bó hiện lên như một bức tranh thủy mặc thanh bình, nơi dòng suối Lê Nin trong vắt uốn lượn quanh co như dải lụa bạc ôm ấp lấy chân núi Các Mác. Đối với tôi, một người con sinh ra và lớn lên trên mảnh đất giàu truyền thống này, Pác Bó không chỉ đơn thuần là một danh thắng hay một di tích quốc gia đặc biệt, mà nơi đây chính là cội nguồn của lòng tự hào, là nhân chứng lịch sử thiêng liêng gắn liền với năm tháng hoạt động gian khổ mà hào hùng của Chủ tịch Hồ Chí Minh kính yêu. Mỗi buổi sớm mai, khi làn sương mù còn bảng lảng vắt ngang đỉnh núi, tiếng suối chảy róc rách hòa cùng tiếng chim rừng tạo nên một bản hòa ca yên ả. Tôi thường thong thả dạo bước trên con đường mòn quen thuộc dẫn vào hang Cốc Bó. Nơi đây, thời gian như ngưng đọng lại để lưu giữ những kỷ niệm không thể phai mờ của Bác. Tôi luôn có một cảm xúc xúc động nghẹn ngào mỗi khi dừng chân bên chiếc bàn đá đơn sơ ven suối – nơi Bác Hồ từng ngồi làm việc, dịch sử Đảng và viết tài liệu cách mạng trong những ngày đầu Người trở về Tổ quốc sau hơn ba mươi bôn ba tìm đường cứu nước (28/01/1941). Nhìn dòng nước suối Lê Nin xanh ngắt một màu ngọc bích, chảy lặng lẽ qua năm tháng, tôi lại nhớ đến câu thơ Người từng viết đầy thi vị: > "Sáng ra suối tối vào hang, > Cháo bẹ rau măng vẫn sẵn sàng. > Bàn đá chông chênh dịch sử Đảng, > Cuộc đời cách mạng thật là sang." > Cuộc sống của Bác tại Pác Bó vô cùng giản dị, đạm bạc nhưng tâm hồn Người luôn ngập tràn niềm lạc quan và ánh sáng của lý tưởng cách mạng vĩ đại. Chính từ căn hang nhỏ bé này, những chủ trương, đường lối đúng đắn đã được vạch ra, để rồi từ suot nguồn Pác Bó, ngọn lửa cách mạng lan tỏa mạnh mẽ ra khắp cả nước, đưa dân tộc ta đến với mùa thu độc lập năm 1945. Sinh ra và lớn lên dưới mái nhà chung của núi rừng Pác Bó, được hít thở bầu không khí trong lành và lắng nghe tiếng suối Lê Nin rì rào kể chuyện mỗi ngày, tôi cảm thấy vô cù
Hơi ấm nguồn cội bên dòng Lê Nin xanh ngắt
Nằm ẩn mình giữa núi rừng biên cương trùng điệp của tỉnh Cao Bằng, di tích lịch sử Pác Bó hiện lên như một bức tranh thủy mặc thanh bình, nơi dòng suối Lê Nin trong vắt uốn lượn quanh co như dải lụa bạc ôm ấp lấy chân núi Các Mác. Đối với tôi, một người con sinh ra và lớn lên trên mảnh đất giàu truyền thống này, Pác Bó không chỉ đơn thuần là một danh thắng hay một di tích quốc gia đặc biệt, mà nơi đây chính là cội nguồn của lòng tự hào, là nhân chứng lịch sử thiêng liêng gắn liền với năm tháng hoạt động gian khổ mà hào hùng của Chủ tịch Hồ Chí Minh kính yêu.
Mỗi buổi sớm mai, khi làn sương mù còn bảng lảng vắt ngang đỉnh núi, tiếng suối chảy róc rách hòa cùng tiếng chim rừng tạo nên một bản hòa ca yên ả. Tôi thường thong thả dạo bước trên con đường mòn quen thuộc dẫn vào hang Cốc Bó. Nơi đây, thời gian như ngưng đọng lại để lưu giữ những kỷ niệm không thể phai mờ của Bác. Tôi luôn có một cảm xúc xúc động nghẹn ngào mỗi khi dừng chân bên chiếc bàn đá đơn sơ ven suối – nơi Bác Hồ từng ngồi làm việc, dịch sử Đảng và viết tài liệu cách mạng trong những ngày đầu Người trở về Tổ quốc sau hơn ba mươi bôn ba tìm đường cứu nước (28/01/1941).
Nhìn dòng nước suối Lê Nin xanh ngắt một màu ngọc bích, chảy lặng lẽ qua năm tháng, tôi lại nhớ đến câu thơ Người từng viết đầy thi vị:
> "Sáng ra suối tối vào hang,
> Cháo bẹ rau măng vẫn sẵn sàng.
> Bàn đá chông chênh dịch sử Đảng,
> Cuộc đời cách mạng thật là sang."
>
Cuộc sống của Bác tại Pác Bó vô cùng giản dị, đạm bạc nhưng tâm hồn Người luôn ngập tràn niềm lạc quan và ánh sáng của lý tưởng cách mạng vĩ đại. Chính từ căn hang nhỏ bé này, những chủ trương, đường lối đúng đắn đã được vạch ra, để rồi từ suot nguồn Pác Bó, ngọn lửa cách mạng lan tỏa mạnh mẽ ra khắp cả nước, đưa dân tộc ta đến với mùa thu độc lập năm 1945.
Sinh ra và lớn lên dưới mái nhà chung của núi rừng Pác Bó, được hít thở bầu không khí trong lành và lắng nghe tiếng suối Lê Nin rì rào kể chuyện mỗi ngày, tôi cảm thấy vô cù



