Cựu chiến binh

CAO BẰNG NHÂN CỰU CHIẾN BINH (2)

TP. Hồ Chí Minh05/07/2026Đoàn trường THPT Trần Quang Khải (Xã Long Hải)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
CAO BẰNG NHÂN CỰU CHIẾN BINH (2)

Ký ức không phai của người lính năm xưa

Hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng biết bao năm tháng chiến tranh khốc liệt và tuổi trẻ của những con người thầm lặng. Những cựu chiến binh – những người đã đi qua bom đạn – không chỉ lưu giữ ký ức lịch sử mà còn khắc ghi trong lòng chúng ta hình ảnh về lòng dũng cảm và sự hy sinh lớn lao.

Trong một buổi giao lưu và trò chuyện cùng các Cựu Chiến Binh tại Trung tâm điều dưỡng Thương Binh, chúng em có dịp gặp gỡ và trò chuyện với bác cựu chiến binh Cao Bằng Nhân, sinh năm 1950, quê ở Thanh Hóa. Ở bác toát lên sự giản dị của một người lính đã đi qua chiến tranh, nhưng trong ánh mắt lại ẩn chứa những ký ức không thể phai mờ về những năm tháng chiến đấu chống lại quân Khmer Đỏ trên đất Campuchia, còn được gọi là “Pol Pot” vào những năm 1975–1989.

Bác Nhân kể, khi còn trẻ, theo tiếng gọi của Tổ quốc, bác lên đường nhập ngũ khi vừa tròn 18 tuổi. Những năm tháng làm nhiệm vụ nơi biên giới Tây Nam và trên đất bạn Campuchia là quãng thời gian không thể nào quên. Đó là những ngày hành quân trong rừng sâu, địa hình hiểm trở, thời tiết khắc nghiệt, luôn phải đối mặt với những cuộc tập kích bất ngờ.

Nhưng điều khiến chúng em bất ngờ nhất lại không phải là những gian khổ hay nguy hiểm ấy, mà là nỗi nhớ quê hương trong lòng người lính. Bác nói, có những ngày ở sâu trong rừng, xung quanh không có một bóng dáng người Việt, điều bác khao khát nhất không phải là thức ăn hay nghỉ ngơi, mà chỉ là được nghe một câu nói bằng tiếng Việt.

“Chỉ cần nghe tiếng người Việt mình thôi là thấy ấm lòng rồi,” bác chậm rãi kể.

Giữa không gian xa lạ nơi đất khách, tiếng nói quê hương trở thành nguồn động viên lớn lao. Những lúc hiếm hoi gặp được đồng đội hoặc đơn vị khác, họ thường trò chuyện rất lâu, kể cho nhau nghe về quê nhà, về gia đình. Những câu chuyện giản dị ấy giúp vơi đi nỗi nhớ và tiếp thêm sức mạnh để tiếp tục chiến đấu.

Bên cạnh đó là những trận đánh đầy cam go với quân Pol Pot. Đối phương thường lợi dụng địa hình để phục kích, khiến mỗi bước đi đều tiềm ẩn nguy hiểm. Trong hoàn cảnh ấy, tình đồng đội trở nên thiêng liêng hơn bao giờ hết. Họ cùng nhau chia sẻ từng ngụm nước, từng miếng lương khô, và cùng nhau vượt qua ranh giới mong manh giữa sự sống và cái chết.

Khi nhắc đến những người đã hy sinh, bác Nhân lặng đi. Không cần nói nhiều, chúng em vẫn cảm nhận được nỗi đau và sự mất mát mà chiến tranh để lại. Những ký ức ấy có thể đã lùi xa theo thời gian, nhưng chắc chắn sẽ không bao giờ biến mất trong trái tim người lính.

Rời buổi trò chuyện, chúng em hiểu rằng chiến tranh không chỉ là những trang sử hào hùng, mà còn là những câu chuyện rất đỗi bình dị và xúc động. Đó là nỗi nhớ quê, nhớ tiếng nói thân quen, nhớ những điều giản đơn nhất – những thứ mà trong hòa bình ta thường vô tình quên mất.

Câu chuyện của bác Nhân đã khiến cho chúng em càng trân trọng hơn cuộc sống hôm nay, và biết ơn sâu sắc những người đã hy sinh tuổi trẻ để bảo vệ Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
CAO BẰNG NHÂN CỰU CHIẾN BINH (2) | Câu chuyện thời hoa lửa