Cao cả tấm lòng người mẹ Việt Nam anh hùng
Trải qua 2 cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp, đế quốc Mỹ cứu nước và làm nghĩa vụ quốc tế giúp nước bạn Campuchia, toàn tỉnh có hơn 35 ngàn liệt sĩ, 20 ngàn thương bệnh binh, gần 100 ngàn người đóng góp công sức, xương máu cho nền độc lập tự do của dân tộc. Toàn tỉnh có hơn 6,6 ngàn bà mẹ Việt Nam anh hùng (VNAH). Trong kháng chiến hay trong thời bình, các mẹ luôn sẵn sàng hy sinh, đóng góp sức mình cho sự nghiệp cách mạng và xây dựng quê hương.
Hy sinh vì Tổ quốc
Trong suốt quá trình đấu tranh giải phóng quê hương, có những người mẹ gần như hy sinh tất cả những người thân yêu của mình. Điển hình là mẹ VNAH Võ Thị Biện (xã An Khánh, huyện Châu Thành). Cả gia đình mẹ đều tham gia cách mạng. Riêng bản thân mẹ vừa lo toan ruộng vườn, vừa tham gia tổ chức “Hội mẹ nuôi quân”. Chiến tranh ác liệt, các con của mẹ đã lần lượt hy sinh. Rồi gia đình mẹ có đến 8 người là liệt sĩ, gồm: chồng mẹ, 6 người con ruột, 1 người con rể; trong đó, có 3 người con chưa tìm được hài cốt. Mẹ Võ Thị Biện lâm bệnh và qua đời ở tuổi 69 trước Ngày miền Nam giải phóng một năm.
Hay như câu chuyện của mẹ Ngô Thị Hối (xã Sơn Định, huyện Chợ Lách) đã bán hết tài sản của mình để góp sức nuôi dưỡng thương binh. Mẹ có tất cả 6 người con, 2 người con trai lớn tham gia kháng chiến, là bộ đội đặc công lưu động. Ở hậu phương, mẹ đào hầm bí mật tại nhà để tạo điều kiện cho cán bộ cách mạng hoạt động, hầm rộng chứa hơn 10 người. Năm 1964, mẹ được một ông thầy thuốc hướng dẫn kiến thức về sử dụng thuốc Tây và chăm sóc thương binh. Từ lúc này, ngoài làm giao liên, tiếp tế thuốc men cho bộ đội, mẹ còn tham gia chăm sóc thương binh tại các điểm bí mật chứa thương binh.
Năm 1968 là giai đoạn ác liệt, chiến sĩ bị thương rất nhiều, lượng thuốc men, dụng cụ y khoa của tổ chức cách mạng cung ứng có lúc không đủ, không kịp gửi đến. Thấy tình thế cấp bách, không hề do dự, mẹ quyết định bán hết 6 con trâu để lấy tiền mua thuốc men chăm sóc thương binh. Bản thân mẹ từng bị địch bắt, đánh đập, tra khảo. Đỉnh điểm của những trận đòn là chúng dùng đến kẹp tra tấn để kẹp xiết vào chân mẹ đến nỗi mẹ bị mất lõm cả phần thịt cẳng chân phải (đến nay vẫn còn vết thẹo). Ngày giải phóng trở về, mẹ mới biết tin hai người con trai của mẹ đã hy sinh trong quá trình chiến đấu (cuối năm 1972).
Không chỉ có mẹ Biện, mẹ Hối, mà trên mảnh đất ba dải cù lao đã có hàng ngàn người mẹ tương tự, kiên trung, bất khuất. Có mẹ làm hậu phương động viên con chiến đấu, có mẹ trực tiếp tham gia vào công cuộc kháng chiến. Các mẹ là những tấm gương sáng về tinh thần yêu nước, sẵn sàng hy sinh tất cả vì công cuộc đấu tranh giải phóng quê hương.
Nguồn: Báo Đồng Khởi



