Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

CAO ĐIỂM 468 – NƠI GIỮ TỪNG TẤC ĐÁ

Tuyên Quang04/08/2026Xã Bắc Quang (Đoàn xã Bắc Quang)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

CAO ĐIỂM 468 – NƠI GIỮ TỪNG TẤC ĐÁ

"Có những nơi, mỗi tấc đất đều được giữ bằng máu."

Đó là câu nói mà bất cứ cựu chiến binh nào từng chiến đấu ở Cao điểm 468 cũng luôn nhắc lại mỗi lần trở về Vị Xuyên.

Tháng 5 năm 1984, chiến sự tại mặt trận Vị Xuyên ngày càng ác liệt. Cao điểm 468 trở thành một trong những vị trí có ý nghĩa đặc biệt quan trọng trong thế trận phòng ngự bảo vệ biên giới. Ai giữ được điểm cao ấy sẽ có lợi thế quan sát và khống chế nhiều hướng cơ động.

Những người lính của các đơn vị luân phiên lên chốt đều hiểu rằng, phía trước họ không chỉ là một ngọn núi, mà là chủ quyền thiêng liêng của Tổ quốc.

Ngày đầu đặt chân lên điểm cao, chiến sĩ trẻ Lê Văn Thắng không khỏi ngỡ ngàng.

Đất rất ít.

Đá thì chồng chất.

Muốn đào một hầm trú ẩn phải dùng xà beng nạy từng phiến đá tai mèo sắc như dao. Có khi cả buổi chỉ đào được vài chục centimet.

Một cựu binh vỗ vai anh:

– Ở đây, muốn sống thì phải biết làm bạn với đá.

Những ngày sau đó, pháo đối phương liên tục bắn phá. Mỗi lần hàng trăm quả đạn dội xuống, cả sườn núi rung chuyển. Công sự vừa gia cố xong lại bị san phẳng.

Nhưng cứ hết đợt pháo, những người lính lại bò ra sửa hầm, nối giao thông hào và tiếp tục bám chốt.

Đồng đội của Thắng là Hùng – người lính quê Thanh Hóa.

Trong ba lô của Hùng luôn có một cuốn sổ nhỏ ghi tên bố mẹ và hai em gái.

Mỗi tối yên tiếng pháo, Hùng lại lấy cuốn sổ ra đọc.

Thắng hỏi:

– Cậu nhớ nhà lắm à?

Hùng cười:

– Nhớ chứ.

Nhưng nếu mình không giữ được ngọn núi này thì làm sao quê mình bình yên.

Những lời giản dị ấy đã trở thành sức mạnh để họ vượt qua những ngày tháng khốc liệt.

Có hôm, đường tiếp tế bị pháo cắt đứt.

Cả trung đội chỉ còn vài nắm cơm vắt chia nhau.

Nước uống được hứng từ những khe đá sau cơn mưa.

Không ai than phiền.

Bởi tất cả đều biết rằng phía sau mình là hàng triệu người dân đang sống trong hòa bình.

Sau nhiều tháng chiến đấu, nhiều người đã mãi mãi nằm lại trên Cao điểm 468.

Có người chưa kịp nhận thư nhà.

Có người còn chưa kịp biết mình đã làm cha.

Có người chỉ mới hai mươi tuổi.

Hơn bốn mươi năm đã trôi qua.

Cao điểm 468 hôm nay phủ màu xanh của cây rừng.

Nhưng dưới lớp đất đá ấy vẫn còn in dấu những chiến hào năm xưa.

Mỗi lần cựu chiến binh trở lại, họ đều cúi xuống nhặt một viên đá mang về.

Không phải để lưu giữ một kỷ vật.

Mà để nhắc con cháu rằng:

Có một thời, từng viên đá nơi biên cương cũng được gìn giữ bằng máu của những người lính Việt Nam.

Và chính từ những "tấc đá" ấy đã làm nên bức tường vững chắc bảo vệ chủ quyền thiêng liêng của Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn