Cựu chiến binh

cao điểm 698 quảng trị

hồi ức của một người lính trinh sát pháo binh trên "đỉnh gió" Cao điểm 689 tại Khe Sanh:

Hà Tĩnh01/04/2026đoàn xã kim hoa (đoàn xã kim hoa)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

"Đài quan sát của chúng tôi đặt chót vót trên đỉnh 689, nơi mà nhìn xuống chỉ thấy mây mù và những vệt khói bom xám xịt của căn cứ Tà Cơn. Nhiệm vụ của tổ trinh sát chỉ vẻn vẹn có ba người, một cái ống nhòm và bộ máy vô điện đài 2-watt. Nhưng chúng tôi chính là 'mắt' của pháo binh ta.

Trưa hôm ấy, bầu trời Khe Sanh như bị xé toạc. Những chiếc B-52 của Mỹ rải thảm đúng vào đỉnh chốt. Tiếng nổ không còn là tiếng 'đùng đùng' nữa, mà nó là một chuỗi âm thanh xé tai, đất đá dưới chân chúng tôi rung lên như một trận động đất dữ dội. Một quả bom nổ sát miệng hầm, đất đổ ập xuống, bóng tối bao trùm lấy tất cả.

Tôi tỉnh dậy trong trạng thái tai ù đặc, miệng đầy đất cát. Thằng Bình và anh Thành lồm cồm bò dậy, mặt mũi ai nấy tím tái, máu chảy ròng ròng từ tai nhưng tay vẫn ôm chặt lấy cái máy điện đài. Cửa hầm bị lấp kín, không khí loãng dần, nhưng anh Thành thều thào: 'Phải ra ngoài, pháo địch đang bắn phá đội hình bộ binh ta ở chân đồi, không báo tọa độ là anh em chết hết!'

Chúng tôi dùng tay không, dùng báng súng cào cấu vào đống đất đá để tìm đường ra. Khi cái nắng gắt của Quảng Trị lọt vào hầm, chúng tôi bò ra ngoài, đập vào mắt là một cảnh tượng tan hoang: đài quan sát cũ đã biến mất, chỉ còn một hố bom sâu hoắm.

Bất chấp máy bay địch vẫn gầm rú trên đầu, thằng Bình dựng lại ăng-ten, còn tôi áp sát ống nhòm vào mắt. Người tôi run lên, không phải vì sợ, mà vì tức giận khi thấy pháo địch từ Tà Cơn đang dội vào quân ta. Tôi hét vào ống nói:

– 'Sông Gianh gọi Cửu Long! Sông Gianh gọi Cửu Long! Mục tiêu tọa độ X, hướng Y... Bắn! Bắn chính xác vào đầu chúng nó cho tôi!'

Chỉ vài phút sau, những tiếng 'xoẹt' xé gió của pháo ta bay qua đầu chúng tôi, trúng đích giữa lòng căn cứ địch. Nhìn khói lửa bốc lên từ phía đối phương, ba anh em chúng tôi ôm lấy nhau mà khóc ngay trên đỉnh đồi đầy xác pháo.

Chúng tôi bám trụ ở đó thêm 3 ngày đêm nữa, không nước uống, không cơm ăn, chỉ có niềm tin rằng: chừng nào cái 'mắt' này còn mở, thì pháo ta vẫn còn tìm đúng đầu thù."

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn