Cao điểm 881 Nam – Ngọn đồi của những người không chịu lùi
Cao điểm 881 Nam – Ngọn đồi của những người không chịu lùi
Cao điểm 881 Nam – Ngọn đồi của những người không chịu lùi
(Lời kể của Cựu chiến binh Nguyễn Văn Toản – xã Đồng Tiến, Quỳnh Phụ, Thái Bình)
Mỗi chiều, lũ trẻ hàng xóm thường chạy sang sân nhà bác Toản. Bác hay ngồi bên ấm chè xanh, giọng khàn nhưng ấm. Hôm ấy, bác kể:
“Các cháu có biết Khe Sanh không? Ở nơi ấy, bác và đồng đội thuộc Sư đoàn 324B đã trải qua những ngày sống – chết chỉ cách nhau bằng… một bước chân”.
Bác chậm rãi rót trà, giọng run run đầy hồi ức:
“Hôm 20 tháng 1 năm 1968, chúng bác đánh vào Cao điểm 881 Nam. Trên đỉnh đồi ấy, lính Mỹ chốt giữ, có pháo, máy bay yểm trợ. Còn chúng bác thì… tay súng, vài quả lựu đạn, đào căn hầm bằng chính đôi tay.”
Một đứa trẻ hỏi: “Bác có sợ không ạ?”
Bác cười nhẹ:
“Sợ chứ… sợ không kịp gặp lại mẹ, nhưng càng sợ chúng nó chiếm đất nước mình. Vì vậy, chỉ có tiến lên.”
Bác kể khi trời tối, cả đơn vị men theo khe đá, từng bước bò lên đồi. Đất vụn bám đầy tay, bụng dính bùn lạnh. Máy bay địch thả pháo sáng, ánh chớp soi rõ từng khuôn mặt. “Không được cựa mạnh, không là lộ hết,” bác nhớ lại.
Bỗng, một loạt pháo nổ ngay trước đội hình. Đồng đội ngã xuống, có người chỉ kịp kêu “Mẹ ơi…”. Bác im lặng một lát, như nhìn thấy họ ngay trước mắt.
“Nhưng không ai lùi… từ phía sau, các anh nhắc to: ‘Bám đất mà sống, bám đồi mà đánh!’ Thế là tất cả lại lao lên.”
Sau nhiều giờ chiến đấu, trận đánh không giành được toàn bộ đồi, nhưng đã khóa chặt quân Mỹ, buộc chúng sa lầy ở Khe Sanh. Bác bảo:
“Chiến thắng không phải lúc nào cũng chiếm được đất, mà là khiến địch phải run sợ trước ý chí của mình.”
Một bé gái chớp mắt:
“Bác ơi, thế những người hy sinh trên đồi… giờ ở đâu ạ?”
Bác nhìn các cháu, mắt ươn ướt:
“Họ ở trong từng tấc đất mình đang đứng. Mỗi con đường, mỗi góc làng, đều có máu người Việt bảo vệ.”
Bác đặt tay lên vai đứa bé:
“Các cháu bây giờ được học hành, có áo ấm, có bánh, điều ấy đổi từ xương máu. Hãy sống tốt, học giỏi, và yêu đất nước… đó là cách trả ơn những người nằm lại.”
Lũ trẻ im phăng phắc. Bữa chè chiều bỗng nặng tình quê, nặng cả màu đất đỏ Khe Sanh.
Câu chuyện “ Một thời hoa lửa” Liên đội trường Tiểu học Đồng Tiến sưu tầm



