Cao điểm Plây cu
Trận đánh chốt điểm cao quanh Plây Cu
(Mặt trận Tây Nguyên, năm 1972)
Trong cuộc Tiến công chiến lược Xuân – Hè 1972, khu vực Plây Cu giữ vị trí đặc biệt quan trọng trên Mặt trận Tây Nguyên. Để bảo vệ thị xã và khống chế các trục giao thông then chốt, quân đội Sài Gòn đã xây dựng một hệ thống chốt phòng ngự trên các điểm cao xung quanh Plây Cu, trang bị hỏa lực mạnh, có khả năng quan sát và chi viện lẫn nhau.
Trước tình hình đó, quân ta chủ trương đánh chiếm và vô hiệu hóa từng chốt điểm cao, từng bước làm mù hệ thống quan sát, phá thế phòng thủ vòng ngoài của địch.
Chuẩn bị đánh chốt
Lực lượng tham gia gồm bộ đội chủ lực phối hợp với lực lượng địa phương. Trước trận đánh, công tác trinh sát được tiến hành kỹ lưỡng:
Nắm chắc địa hình điểm cao, hướng lên xuống, công sự địch
Theo dõi quy luật thay gác, tiếp tế
Chọn thời điểm đêm tối, sương mù để tiếp cận
Phương châm tác chiến được xác định rõ:
Đánh gần, đánh bất ngờ
Chia nhỏ đội hình, thọc sâu vào từng cụm công sự
Kết hợp hỏa lực ngắn với giáp lá cà
Diễn biến trận đánh
Một đêm giữa năm 1972, dưới màn sương dày của cao nguyên, các mũi tiến công của ta bí mật leo lên điểm cao. Địa hình dốc, trơn trượt, nhiều đoạn phải bám rễ cây, bò từng mét để tránh gây tiếng động.
Khi tổ xung phong tiếp cận sát công sự, lựu đạn được ném thẳng vào hầm gác, mở đầu trận đánh. Ngay sau đó, bộ đội ta xông lên đánh gần, dùng súng bộ binh, báng súng, lưỡi lê để tiêu diệt địch trong công sự chật hẹp.
Bị tiến công bất ngờ, địch không kịp trở tay, nhiều tên hoảng loạn tháo chạy xuống sườn đồi, bị các tổ chặn đánh phía dưới tiêu diệt. Một số vị trí ngoan cố chống trả, nhưng lần lượt bị ta đánh chiếm từng hầm.
Giữ chốt – bẻ gãy phản kích
Sau khi chiếm được điểm cao, quân ta khẩn trương củng cố công sự, sẵn sàng đối phó với phản kích. Đúng như dự đoán, sáng hôm sau, địch điều lực lượng từ Plây Cu phản kích giành lại chốt, có pháo binh và không quân yểm trợ.
Quân ta bám chặt trận địa, lợi dụng địa hình, đánh trả quyết liệt. Khi địch vừa lên sườn dốc, ta nổ súng chặn đầu, buộc chúng phải rút lui. Nhiều đợt phản kích bị bẻ gãy ngay từ chân điểm cao.
Trước tổn thất lớn và tinh thần sa sút, địch buộc phải bỏ ý định chiếm lại chốt, chuyển sang phòng ngự bị động.
Ý nghĩa của trận đánh
Trận đánh chốt điểm cao quanh Plây Cu tuy không lớn về quy mô, nhưng có ý nghĩa quan trọng:
🔹 Làm mù hệ thống quan sát và chỉ huy của địch
🔹 Khống chế các tuyến đường quanh Plây Cu
🔹 Buộc địch phải phân tán lực lượng phòng thủ
🔹 Góp phần giữ vững thế chủ động cho quân ta trên Mặt trận Tây Nguyên
Những trận đánh chốt như vậy diễn ra liên tiếp, bền bỉ, tạo thành sức ép thường xuyên, làm suy yếu dần hệ thống phòng ngự của địch. Chính từ các trận đánh nhỏ nhưng hiệu quả, cục diện Tây Nguyên từng bước chuyển biến có lợi cho quân ta.



