Bài viết

CAO ĐIỂM VÚ EM – NƠI NHỮNG LINH HỒN Ở LẠI.

Đà Nẵng23/11/2025Lê Thị Mỹ Duyên (CHI ĐOÀN 10A1 – THPT HUỲNH THÚC KHÁNG)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

CAO ĐIỂM VÚ EM – NƠI NHỮNG LINH HỒN Ở LẠI.

“Đồng đội về chỉ còn lại mình Hương…”

Buổi sáng ngày 6 tháng 10 năm 1973, khi làn sương núi còn phủ trắng những vạt đồi Quảng Nam, Trung đội 2 sau khi củng cố đội hình đã tiếp tục hành quân trở lại cao điểm 228. Đi cùng đoàn có Chính trị viên trưởng Trần Trọng Thân và nữ y tá trẻ Trịnh Thị Hương. Nhiệm vụ của họ vừa là chiếm lại điểm cao vừa là tìm kiếm những đồng đội còn mất tích sau trận đánh dữ dội đêm trước.

Khi đặt chân lên đỉnh cao điểm, cảnh tượng trước mắt khiến mọi người nghẹn lại: súng ống, đạn dược và nhiều khí tài quân sự của địch bị bỏ lại ngổn ngang, dấu tích của một cuộc tháo chạy hỗn loạn. Giữa trận địa còn vương khói súng, chiến sĩ Trần Hòe nằm bất động, bị thương nặng. Không chần chừ, y tá Trịnh Thị Hương lao đến băng bó, sơ cứu rồi cùng đồng đội đưa anh về tuyến sau để kịp thời cứu chữa.

Khi khu vực đã tạm an toàn, các chiến sĩ lại chia thành từng tổ tỏa đi tìm Trung đội trưởng Lê Văn Hương – người đã mất liên lạc từ trận đánh hôm trước. Lần theo những vệt máu và dấu chân bị khuất lấp dưới lớp lá rừng, họ dần hiểu ra điều đã xảy đến. Trung đội trưởng Lê Văn Hương, sau khi bị thương nặng trên đỉnh đồi, đã cố gắng di chuyển rồi ngã lăn xuống lưng chừng núi… và anh đã hy sinh giữa đêm tối, trong cô quạnh của rừng núi Tiên Phước.

Xót xa và nghẹn ngào, những người đồng đội lặng lẽ khiêng thi thể anh xuống chân đồi của cao điểm 228. Không có áo quan, không có tấm vải liệm, họ chỉ còn lại một mảnh nylon tơi tả – thứ duy nhất có thể dùng để bọc lấy thi thể người chỉ huy quả cảm. Giữa đất trời bao la, trong tiếng gió và tiếng nấc nghẹn, một nấm mộ tạm được đắp lên để tiễn anh về với đất mẹ.

Khi mộ đã thành hình, các chiến sĩ đứng thành hàng, nghiêm trang cúi đầu tưởng niệm. Không ai kìm được nước mắt. Họ khóc cho người chỉ huy đã ngã xuống, cho tuổi xuân của một người lính mãi mãi dừng lại nơi sườn núi lạnh lẽo. Nhưng cũng chính trong phút giây đau đớn ấy, lời thề với Tổ quốc trong họ càng trở nên sắt đá hơn bao giờ hết.

Biến đau thương thành sức mạnh, Trung đội 2 trở lại vị trí chiến đấu, tiếp tục thay phiên nhau chốt giữ cao điểm 228. Họ đã kiên cường bẻ gãy nhiều đợt phản kích dữ dội của địch, giữ vững trận địa cho đến ngày non sông trọn vẹn thống nhất vào mùa xuân năm 1975.

Ngày nay, đứng từ phía Tiên Cẩm nhìn lên, người ta vẫn thấy dãy núi “Vú Em – Vú Chị” sừng sững giữa hai xã Tiên Cẩm và Tiên Châu. Nơi ấy, trên cao điểm 228, vẫn còn in dấu bước chân của những chiến sĩ đã chiến đấu và ngã xuống. Trong đó có Trung đội trưởng Lê Văn Hương – người đồng đội mà sáng hôm ấy, “mọi người trở về nhưng chỉ còn lại mình Hương…”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
CAO ĐIỂM VÚ EM – NƠI NHỮNG LINH HỒN Ở LẠI. | Câu chuyện thời hoa lửa