CAO HƠN CÁI CHẾT LÀ VÔ CÙNG SỰ SỐNG...
Đó là tuyên ngôn mang tính triết lý, như linh hồn xuyên suốt tiểu thuyết "Mưa đỏ" của nhà văn Chu Lai.
Dòng sông Thạch Hãn hiện diện trong "Mưa đỏ" không chỉ như một không gian vật lý mà còn như một dòng chảy tâm thức, len lỏi qua từng trang sách, từng diễn biến nội tâm của nhân vật. Dòng sông ấy là mạch ngầm nối kết toàn bộ kết cấu tiểu thuyết, chảy suốt theo thời gian 81 ngày đêm mùa hè đỏ lửa năm 1972. Tiểu thuyết vươn tới sự đa thanh, đa tuyến, đa chiều cảm xúc, thể hiện rõ nét tính cách, số phận và chiều sâu tâm lý của từng con người trong cuộc chiến ấy.Trong bản hùng ca ấy, nổi bật là hình tượng người lính sinh viên Đặng Huy Cường, như một tượng đài sống được tạc bằng ngôn ngữ giàu chất sử thi mà cũng đậm đà chất trữ tình. Là con trai của một người lính từng kháng chiến chống Pháp, là em của một liệt sĩ, là sinh viên được tuyển chọn sang học tại Nhạc viện Tchaikovsky danh giá, nhưng Cường đã gác lại tương lai nghệ thuật, tình nguyện khoác ba lô ra trận. Anh chiến đấu trọn vẹn 81 ngày đêm ở thành cổ như một nốt nhạc đẹp nhưng dữ dội trong bản giao hưởng máu và hoa.Cạnh bên Cường là Hải, người lính quả cảm một mình đối đầu với cả đại đội hắc báo, là Tú cậu học trò 16 tuổi đánh giáp lá cà đẩy lùi đội hình tập kích địch... Họ đã để lại tuổi xuân, để lại máu xương mình trong lòng đất mẹ. Họ “thành sóng nước” để “vỗ yên bờ, mãi mãi ngàn năm” như câu thơ bất tử của Lê Bá Dương.Câu chữ khép lại, những trang ý nghĩa mới mở ra. “Người ta là hoa đất”. Có gì quý hơn con người đâu. Thế mà có biết bao con người trẻ nhất, đẹp nhất, thánh thiện nhất đã tự nguyện ngã xuống để đất nước có ngày hòa bình. Cao hơn cái chết là vô cùng sự sống. Vượt lên mất mát là muôn vàn hy vọng. Những cái chết anh hùng ấy đã nâng Tổ quốc bay lên “bát ngát mùa xuân”!Những cơn “mưa đỏ” cứ ngấm sâu vào mảnh đất văn hóa Việt, để cây cối tình yêu đâm chồi nảy lộc, tỏa màu xanh hòa bình, hy vọng. Dưới ánh sáng mặt trời của lý tưởng cách mạng, màu xanh ấy xanh mãi, xanh mãi đến vô cùng



