Cao Lãnh
Vào khoảng giữa thế kỷ XVIII, cùng với những lưu dân Quảng Nam, Bình Định, gia đình ông Đỗ Công Tường, tục danh là Lãnh, vào khai hoang, lập nghiệp ở vùng ven ĐTM, gần sông Tiền. Ông giữ chức Câu đương, phân xử các vụ tranh tụng trong làng nên dân làng thường gọi ông là ông Câu hoặc ông Câu Lãnh. Ông bà lập vườn quýt ở vàm rạch Thầy Khâm (nay là đường Lê Lợi), nhân dân thường đến đây mua bán, lâu ngày thành chợ, nhân dân gọi là chợ Vườn Quýt, chợ Ông Câu hoặc chợ Câu Lãnh.
Năm Canh Thìn 1820, bệnh dịch tả hoành hành, người chết rất nhiều, ông bà lập bàn thờ giữa chợ, khấn nguyện chết thay. Tối mùng chín tháng sáu, bà lâm bệnh rồi mất, đến hai giờ sáng hôm sau, ông cũng qua đời. Tương truyền, sau khi chôn cất ông bà thì bệnh thời khí cũng dứt. Nhớ ơn ông bà, dân làng lập miếu thờ bên bờ rạch Thầy Khâm, gọi là miếu ông bà Chủ Chợ, tên chữ là Chủ Thị Miếu. Chợ Câu Lãnh ngày một phát triển và tên gọi Câu Lãnh qua năm tháng nói trại thành Cao Lãnh.
Năm 1914, Cao Lãnh được chọn làm tên một quận của tỉnh Sa Đéc, dần về sau trở thành tên của một huyện, một thị xã và một thành phố.


