Cao Quốc Hiển - một người lính thương binh giàu lòng yêu nước
Đoạn văn kể về chú Cao Quốc Hiển – một người lính thương binh giàu lòng yêu nước, mang trong mình những mất mát và đau thương của chiến tranh, qua đó khắc họa vẻ đẹp giản dị mà cao cả của người lính cách mạng và tình anh em sâu nặng trong những năm tháng kháng chiến gian khổ.

Trong những năm tháng kháng chiến tranh gian khổ của dân tộc , hình ảnh người lính cách mạng luôn hiển lên thật giản dị mà cao đẹp . Tôi may mắn gặp được chú Hiển - một người lính thương binh đã để lại trong tôi nhiều xúc động và kính phục .
Chú Hiển là người con của làng tôi , xuất thân từ một gia đình có truyền thống yêu nước . Chú Cao Quốc Hiển sinh năm 1950 ở thôn Đông An - Vũ Thư - tỉnh Thái Bình cũ , bác tham gia vào quân đội giải phóng khi còn rất trẻ cùng với người anh trai thân thiết của mình tên là Cao Kim Đồng . Dù thế nhưng lòng yêu nước và nỗi niềm kháo khát một nền độc lập , tự do cũng như mong tìm lại tương lai tươi sáng cho bà con dân làng khiến cho họ vững tin , kiên cường và không ngại trước những thử thách khó khăn của số phận .
Chú Hiển và chú Đồng đều là những con người yêu nước , họ đã đánh đuổi rất nhiều quân địch của giặc ngoại xâm ở những nơi khác nhau trên cả nước. Nhưng họ lại làm trong hai căn cứ khác nhau , một người phải đánh đuổi giặc ngoại xâm ở phía Bắc của Việt Nam còn một người thì lại ở phía Nam nên có rất ít thời gian để hai anh em đoàn tụ . Một điều đáng tiếc đã xảy ra khi chú Hiển đang làm nhiệm vụ được chỉ huy giao , trong một giây phút lơ là chú đã bị giặc đưa sang Campuchia và bị đánh đập dã man cũng như đã cắt một chi của chú nhưng may sao chú đã được đồng đội đến hỗ trợ và bảo toàn được mạng sống . Còn anh chú là Cao Kim Đồng thì không được mấy như thế , chú khi đang bắt giặc ở Bà Rịa- Vũng Tàu thì bị đồng đội của chúng bắn nhiều phát vào tim mà chỉ có thể trơ mắt nhìn chúng xâm chiếm đến căn cứ .
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.
Sau khi được cứu , chú Hiển được đưa trở về quê hương để dưỡng bệnh và giúp tâm trí ổn định hơn sau những cơn tra tấn thảm khốc.Khi về đến nhà nhưng trong tâm trí ông chỉ nhớ về người anh trai nên đã hỏi từng tích và rồi cho đến khi , biết được tin anh trai mất trong trận đánh , chú Hiển gần như suy sụp nhưng cũng vì có gia đình ở bên và động viên nên chú đã phục hồi rất tốt dù trong tim vẫn còn nhiều vẫn xước do chiến tranh để lại .
Đến bây giờ , dù chân không còn lành lặn nhưng chú vẫn không ngừng lạc quan, chăm chỉ lao động , tham gia công tác địa phương và thường xuyên kể cho thế hệ trẻ nghe về những năm tháng chiến đấu gian khổ mà hào hùng dân tộc và câu chuyện về người anh trai liệt sĩ mà chú hằng yêu quý . Chú còn nói với chúng tôi rằng : " Anh à , anh nhìn thấy chưa ? Đất nước chúng ta hòa bình rồi . Ước gì anh nhìn thấy được cảnh mà anh hằng mong ước bao đêm anh nhỉ . " Cũng chính câu nói đấy đã khiến cả đám chúng tôi bật khóc khi hiểu được nỗi niềm của chú . Mỗi câu chuyện của chú đều khắc ghi vào trong tâm trí chúng tôi , nó đều khắc họa lên lòng yêu nước và niềm tự hào sâu sắc của chú .
Hình ảnh người lính thương binh như chú Hiển và người anh trai liệt sĩ của chú Cao Kim Đồng đều là biểu tượng cho sự hy sinh thầm lặng vì độc lập , tự đó của Tổ quốc . Chú đã dạy cho tôi bài học quý giá về lòng dũng cảm , ý chí kiên cường và tinh thần sống đẹp .Tôi luôn tự nhủ phải cố gắng học tập, rèn luyện thật tốt để xứng đáng với những hi sinh lớn lao của các thế hệ cha anh đi trước .



