CAO TẤT ĐẮC - NGƯỜI CHIẾN SĨ CÔNG BINH VÀ TRẬN CHIẾN CÂN NÃO VỚI "TỬ THẦN ĐEN"
Trong cuộc chiến tranh phá hoại của đế quốc Mỹ, sân bay Vinh (Nghệ An) và các đầu mối giao thông huyết mạch của miền Trung là những "tọa độ chết", nơi địch trút xuống đủ mọi loại bom đạn từ trường, bom chấn động và thủy lôi nhằm cắt đứt mạch máu giao thông của ta. Giữa ranh giới mong manh của sự sống và cái chết ấy, hình ảnh Anh hùng Cao Tất Đắc hiện lên như một biểu tượng của lòng dũng cảm kết hợp với trí tuệ sáng tạo tuyệt vời. Cảm nhận về Cao Tất Đắc trước hết là cảm nhận về sự gan dạ phi th
Trong cuộc chiến tranh phá hoại của đế quốc Mỹ, sân bay Vinh (Nghệ An) và các đầu mối giao thông huyết mạch của miền Trung là những "tọa độ chết", nơi địch trút xuống đủ mọi loại bom đạn từ trường, bom chấn động và thủy lôi nhằm cắt đứt mạch máu giao thông của ta. Giữa ranh giới mong manh của sự sống và cái chết ấy, hình ảnh Anh hùng Cao Tất Đắc hiện lên như một biểu tượng của lòng dũng cảm kết hợp với trí tuệ sáng tạo tuyệt vời.
Cảm nhận về Cao Tất Đắc trước hết là cảm nhận về sự gan dạ phi thường. Công việc phá bom vốn được mệnh danh là "nghề chơi với tử thần". Chỉ cần một sơ suất nhỏ, một nhịp thở không đều hay một rung động nhẹ, cái chết sẽ ập đến trong tích tắc. Thế nhưng, với 87 quả bom các loại mà ông cùng tổ công binh đã phá gỡ, trong đó có tới 50 quả là thủy lôi và bom từ trường cực kỳ nguy hiểm, ta thấy được một bản lĩnh thép. Ông không chỉ dũng cảm bám trụ trận địa mà còn biến sự dũng cảm đó thành hành động thực tế để bảo vệ an toàn cho những chuyến bay và những đoàn xe ra tiền tuyến.
Tuy nhiên, điều làm nên tầm vóc của Anh hùng Cao Tất Đắc chính là tinh thần nghiên cứu, sáng tạo. Địch liên tục thay đổi công nghệ, tung ra những loại bom mới như bom bi nổ chậm, bom từ trường với cơ chế kích nổ phức tạp. Không chịu khuất phục trước kỹ thuật của đối phương, ông đã miệt mài nghiên cứu, tìm ra những "yếu điểm" của các loại vũ khí này để tháo gỡ thành công. Những sáng kiến kỹ thuật của ông không chỉ cứu sống đồng đội mà còn giúp tiết kiệm xương máu, sức người cho cả một lực lượng. Đó là cuộc đấu trí cân não giữa một bên là công nghệ giết người hiện đại và một bên là trí tuệ Việt Nam bền bỉ, nhạy bén.
Danh hiệu Anh hùng LLVTND được phong tặng cho ông vào ngày 18/6/1969, khi cuộc chiến vẫn còn đang ác liệt, chính là sự ghi nhận xứng đáng cho một "người hùng thầm lặng". Những huân chương chiến công trên ngực áo ông là minh chứng cho những ngày đêm "nếm mật nằm cất" bên những hố bom, là kết quả của những giờ phút đối mặt với thần chết để giành giật sự sống cho đồng bào, đồng chí.
Đọc về Cao Tất Đắc, thế hệ trẻ hôm nay không chỉ khâm phục lòng quả cảm mà còn học được bài học về sự học hỏi và tinh thần trách nhiệm. Ông dạy chúng ta rằng, muốn chiến thắng kẻ thù mạnh hơn về vũ khí, chúng ta phải mạnh hơn về trí tuệ và ý chí. Người chiến sĩ công binh ấy đã hóa thân vào từng mét đường thông suốt, vào mỗi chuyến bay an toàn, góp phần làm nên kỳ tích anh hùng của dân tộc Việt Nam trong những năm tháng hào hùng nhất.



