CAO TẤT ĐẮC – NGƯỜI PHÁ BOM GIỮ ĐẢO CỒN CỎ
Tác giả: Nguyễn Thị Thủy Tiên
Cao Tất Đắc là Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân, một trong những người lính công binh gắn với cuộc chiến đấu bảo vệ đảo Cồn Cỏ trong những năm kháng chiến chống Mỹ.
Cồn Cỏ khi ấy là một đảo nhỏ nhưng có vị trí đặc biệt quan trọng. Đảo nằm ngoài khơi Quảng Trị, trở thành một điểm tiền tiêu của miền Bắc và là nơi quân ta phải thường xuyên đối mặt với những trận oanh kích dữ dội của máy bay và tàu chiến Mỹ.
Đối với những người lính trên Cồn Cỏ, bom đạn gần như trở thành chuyện thường ngày. Máy bay địch liên tục đánh phá các trận địa, kho tàng, công sự và tuyến giao thông trên đảo. Sau mỗi trận bom, ngoài những hố bom khổng lồ còn xuất hiện một mối nguy hiểm đặc biệt: bom chưa nổ.
Nếu không xử lý, những quả bom ấy có thể phát nổ bất cứ lúc nào, đe dọa tính mạng bộ đội và cản trở hoạt động chiến đấu. Đó chính là lúc những người lính phá bom phải xuất hiện. Và Cao Tất Đắc là một trong những người thường xuyên nhận nhiệm vụ nguy hiểm ấy.
Công việc phá bom đòi hỏi sự bình tĩnh tuyệt đối. Người lính phải tiếp cận quả bom, xác định tình trạng của nó rồi tìm cách vô hiệu hóa. Trên Cồn Cỏ, điều kiện chiến đấu càng khắc nghiệt. Đảo nhỏ, không gian hạn chế, bom đạn liên tục trút xuống.
Có khi một quả bom vừa được xử lý xong thì một trận oanh kích khác lại bắt đầu. Nhưng nếu bom chưa được phá, trận địa không thể an toàn. Vì vậy, Cao Tất Đắc cùng đồng đội nhiều lần tiến vào những khu vực vừa bị đánh phá. Nơi những người khác tìm chỗ trú ẩn, người lính phá bom lại phải đi ngược ra phía trước.
Phá bom không phải là một trận đánh thông thường. Không có tiếng súng đáp trả. Không có đối thủ đứng trước mặt. Chỉ có người lính đối diện với một khối kim loại có thể phát nổ bất cứ lúc nào. Nhưng mỗi quả bom được vô hiệu hóa lại có ý nghĩa rất lớn.
Một quả bom được phá là một khoảng đất được giải phóng. Một con đường có thể tiếp tục sử dụng. Một trận địa có thể được khôi phục. Những người lính trên đảo có thể tiếp tục chiến đấu. Bởi vậy, những chiến sĩ phá bom chính là những người âm thầm mở đường sống giữa chiến trường.
Cao Tất Đắc không chỉ chiến đấu bằng lòng dũng cảm của một người lính. Ông còn góp phần bảo đảm cho Cồn Cỏ có thể đứng vững giữa những trận oanh kích liên tục. Mỗi lần bom rơi, bộ đội lại sửa sang công sự. Mỗi lần đường bị đánh phá, công binh lại khắc phục.
Mỗi khi bom chưa nổ nằm giữa trận địa, những người lính như Cao Tất Đắc lại tìm cách vô hiệu hóa. Cứ như thế, đảo nhỏ vẫn tồn tại, trận địa vẫn được giữ vững và lá cờ vẫn tung bay giữa biển trời Quảng Trị. Những thành tích đặc biệt xuất sắc của ông được Nhà nước ghi nhận bằng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.
Cồn Cỏ là một hòn đảo nhỏ. Nhưng để giữ được hòn đảo ấy, biết bao người lính đã phải đối mặt với những trận bom khủng khiếp. Trong số đó có những người không trực tiếp bắn một viên đạn, nhưng lại đi đến nơi nguy hiểm nhất để phá những quả bom có thể cướp đi sinh mạng của cả đơn vị.
Cao Tất Đắc là một người như thế. “Bom rơi xuống để phá đảo. Người lính phá bom lại bước tới để giữ đảo.”
Mỗi quả bom được tháo gỡ là một lần Cồn Cỏ được bảo vệ. Mỗi lần người lính công binh trở về là một lần sự sống được giữ lại. Cao Tất Đắc – người lính phá bom giữa biển lửa, góp phần giữ vững đảo Cồn Cỏ trong những năm tháng ác liệt nhất của cuộc kháng chiến chống Mỹ.



