Bài viết

CAO THỊ MAI – NGƯỜI MẸ ANH HÙNG CỦA VÙNG ĐẤT TÂN TRỤ

CAO THỊ MAI – NGƯỜI MẸ ANH HÙNG CỦA VÙNG ĐẤT TÂN TRỤ

Tây Ninh06/05/2026Đoàn thanh niên phường Khánh Hậu (Đoàn thanh niên phường Khánh Hậu)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nỗi đau của người mẹ đất thép chưa dừng lại ở đó. Má đã lần lượt tiễn hai người con trai duy nhất ra đi và mãi mãi hóa thân vào đất mẹ, rồi lại tiếp tục động viên hai người con gái lên đường nhập ngũ. Đứng giữa những mất mát riêng tư tột cùng, ý chí của Má vẫn vững như bàn thạch. Lịch sử mãi khắc ghi hình ảnh Má năm 1969, khi bị kẻ thù tra tấn dã man bằng cách đổ nước vào miệng đến chết đi sống lại. Trong khoảnh khắc đối mặt với tử thần, Má vẫn thầm thì dặn dò các chiến sĩ đang nấp dưới chuồng vịt: “Các con phải bình tĩnh! Cứ ở yên dưới hầm! Chừng nào má chết, các con tính sao cũng được”. Lời dặn ấy không chỉ là mệnh lệnh, mà còn là tiếng lòng của một người mẹ sẵn sàng lấy mạng sống mình làm lá chắn bảo vệ an toàn cho những "hạt giống đỏ" của cách mạng.

Bằng trí tuệ mưu lược và sự nhạy bén, Má Bảy đã 15 lần cứu sống cán bộ trong gang tấc. Từ những cuộc đấu lý sắc bén về dấu chân trên mặt đất đến việc can trường bảo vệ từng tấc đất hầm ngầm, Má đã khiến kẻ thù phải khuất phục trước sức mạnh của một người phụ nữ tay không tấc sắt. Cho đến khi hòa bình lập lại, dù đôi mắt không còn nhìn thấy ánh sáng vì di chứng của đòn roi và bệnh tật, nhưng ánh sáng từ lý tưởng trong lòng Má chưa bao giờ tắt.

Má Bảy đã để lại một di sản tinh thần vô giá cho thế hệ mai sau. Dù những năm tháng cuối đời phải chịu cảnh mù lòa vì di chứng chiến tranh, nhưng ánh sáng từ tâm hồn cách mạng của bà chưa bao giờ tắt. Ngày nay, con đường mang tên Cao Thị Mai tại Tân Trụ không chỉ là một lối đi, mà còn là sợi dây kết nối giữa quá khứ hào hùng và tương lai tươi sáng. Hình ảnh người mẹ thép bên những căn hầm bí mật sẽ mãi là ngọn đuốc truyền lửa, nhắc nhở chúng ta về cái giá của độc lập và lòng biết ơn vô hạn đối với những người Mẹ Việt Nam Anh hùng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn