Bài viết

Cao Thị Vân – Tuổi xuân gửi lại trên những cung đường thanh niên xung phong

Cao Thị Vân – Tuổi xuân gửi lại trên những cung đường thanh niên xung phong

Phú Thọ20/08/2026Xã Tân Châu (Đoàn xã Tân Châu)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ, cứu nước, bên cạnh những người lính trực tiếp chiến đấu trên chiến trường còn có hàng vạn thanh niên xung phong âm thầm làm nhiệm vụ trên những tuyến đường huyết mạch.

Họ san lấp hố bom, mở đường, bảo đảm giao thông, vận chuyển lương thực, cứu thương và làm nhiệm vụ phục vụ tiền tuyến. Công việc tưởng như thầm lặng nhưng luôn đặt họ trước hiểm nguy.

Cao Thị Vân là một trong những người trẻ thuộc lực lượng thanh niên xung phong đã góp tuổi xuân của mình vào những năm tháng lịch sử ấy.

Khi tuổi trẻ lên đường

Trong những năm đất nước bước vào cuộc kháng chiến chống Mỹ, hàng triệu thanh niên Việt Nam đã tình nguyện lên đường.

Họ rời mái trường, quê hương và gia đình để đến những nơi gian khổ nhất.

Với lực lượng thanh niên xung phong, nhiệm vụ không phải lúc nào cũng là cầm súng chiến đấu.

Họ thường xuyên có mặt ở những tuyến đường bị đánh phá ác liệt, nơi mỗi chuyến xe đi qua đều phải đánh đổi bằng sự can đảm và đôi khi là cả tính mạng.

Cao Thị Vân cũng mang trong mình tinh thần ấy.

Tuổi trẻ của chị gắn với lực lượng thanh niên xung phong – một lực lượng đã trở thành biểu tượng của tinh thần “đâu cần thanh niên có, việc gì khó có thanh niên”.

Những cung đường giữa bom đạn

Trong chiến tranh, một con đường có thể quyết định sự sống còn của cả một chiến trường.

Đường bị đánh phá thì phải nhanh chóng khắc phục.

Hố bom phải được san lấp.

Cầu đường bị phá phải được sửa chữa.

Hàng hóa và lực lượng phải tiếp tục được đưa về phía trước.

Những nhiệm vụ ấy đòi hỏi thanh niên xung phong phải làm việc ngày đêm.

Bom có thể xuất hiện bất cứ lúc nào.

Nhưng công việc không thể dừng lại.

Cao Thị Vân cùng những đồng đội của mình đã trải qua những ngày tháng như thế.

Tuổi thanh xuân của họ gắn với những cung đường, những đêm ngủ giữa rừng và những giờ phút căng thẳng khi máy bay địch xuất hiện.

Những người trẻ đứng phía sau chiến trường

Khi nhắc đến chiến tranh, người ta thường nhớ đến những trận đánh và những người lính ngoài mặt trận.

Nhưng phía sau mỗi chiến thắng còn có hàng vạn con người âm thầm phục vụ.

Thanh niên xung phong là một trong những lực lượng như vậy.

Họ không trực tiếp tham gia tất cả các trận đánh, nhưng công việc của họ bảo đảm cho chiến trường có đường đi, có lương thực, vũ khí, thuốc men và lực lượng.

Mỗi hố bom được lấp.

Mỗi đoạn đường được thông.

Mỗi chuyến xe vượt qua an toàn.

Đều là những đóng góp cụ thể cho tiền tuyến.

Trong những công việc tưởng như bình thường ấy có mồ hôi, nước mắt và cả máu của tuổi trẻ.

Tuổi xuân trong những năm tháng không bình thường

Cao Thị Vân cũng như rất nhiều nữ thanh niên xung phong thời ấy.

Họ là những cô gái đang ở tuổi thanh xuân.

Đáng lẽ tuổi trẻ phải gắn với mái trường, tình yêu, gia đình và những ước mơ bình dị.

Nhưng chiến tranh đã đặt họ vào một hoàn cảnh khác.

Họ chọn lên đường.

Chọn gian khổ.

Chọn những tuyến đường nguy hiểm.

Và chấp nhận hy sinh những năm tháng đẹp nhất của cuộc đời.

Chính sự lựa chọn ấy làm nên vẻ đẹp đặc biệt của thế hệ thanh niên xung phong.

Người con gái giữa những cung đường

Điều đáng nhớ nhất về những thanh niên xung phong không chỉ là sự dũng cảm.

Đó còn là tinh thần đoàn kết.

Trong những ngày tháng gian khổ, họ sống như một gia đình.

Chia nhau từng bữa ăn.

Chia nhau những phút nghỉ ngơi hiếm hoi.

Động viên nhau sau mỗi trận bom.

Và khi có đồng đội gặp nạn, những người còn lại tiếp tục công việc.

Tinh thần ấy đã giúp họ vượt qua những điều kiện mà nếu chỉ có sức mạnh cá nhân thì khó có thể chịu đựng.

Một thế hệ đã sống hết mình

Nhìn lại những năm tháng thanh niên xung phong, điều khiến các thế hệ sau xúc động không chỉ là những mất mát.

Đó còn là cách một thế hệ đã sống.

Họ sống với lý tưởng.

Sống vì đồng đội.

Sống vì đất nước.

Không ai biết ngày mai mình có còn trở về hay không.

Nhưng họ vẫn làm nhiệm vụ của ngày hôm nay.

Cao Thị Vân và những người đồng đội của mình đã góp một phần tuổi trẻ vào dòng chảy ấy.

Từ những cung đường năm xưa đến cuộc sống hôm nay

Chiến tranh đã lùi xa.

Những tuyến đường năm xưa nay đã được mở rộng, những vùng đất từng bị bom đạn tàn phá đã hồi sinh.

Những cô gái thanh niên xung phong năm nào nay đã bước vào tuổi xế chiều.

Nhưng ký ức về tuổi trẻ của họ vẫn còn nguyên giá trị.

Bởi thế hệ hôm nay được sống trong hòa bình chính là nhờ sự đóng góp của nhiều thế hệ đi trước.

Trong đó có những người thanh niên đã dành những năm tháng đẹp nhất của cuộc đời cho đất nước.

Bài học dành cho thế hệ trẻ

Ngày nay, thanh niên không còn phải san đường dưới bom đạn.

Nhưng tinh thần xung kích, tình nguyện và trách nhiệm với cộng đồng vẫn cần được tiếp nối.

Mỗi người trẻ có thể góp sức bằng những việc phù hợp với thời đại:

Học tập tốt – lao động sáng tạo – tình nguyện vì cộng đồng – sống có trách nhiệm – sẵn sàng đến những nơi khó khăn khi Tổ quốc và Nhân dân cần.

Đó chính là cách tuổi trẻ hôm nay viết tiếp câu chuyện của thế hệ thanh niên xung phong.

Tuổi xuân không mất đi

Cao Thị Vân và những người thanh niên xung phong năm xưa đã đi qua chiến tranh.

Có người trở về.

Có người nằm lại nơi những cung đường.

Nhưng tuổi xuân của họ không mất đi.

Nó nằm lại trong những con đường hôm nay.

Trong những vùng quê bình yên.

Trong ký ức của đồng đội.

Và trong câu chuyện được kể lại cho thế hệ trẻ.

Cao Thị Vân – một người con của lực lượng thanh niên xung phong – là hình ảnh gợi nhớ về một thế hệ đã mang tuổi xuân đến những nơi gian khổ nhất, để góp phần giữ cho mạch đường ra tiền tuyến không bị ngắt quãng.

Và hôm nay, mỗi khi bước trên những con đường bình yên của đất nước, chúng ta càng hiểu rằng:

Có những con đường được làm nên không chỉ bằng đất đá, mà còn bằng mồ hôi, lòng quả cảm và tuổi xuân của cả một thế hệ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn