CAO VĂN MUÔN

Liệt sĩ Cao Văn Muôn – Người con trung kiên của ấp Hòa Lộc
Trong căn nhà lá đơn sơ bên bờ rạch, có một chàng trai vừa tròn 22 tuổi, dáng người rắn rỏi, đôi mắt sáng và nụ cười hiền hậu – Cao Văn Muôn, con trai út trong một gia đình nông dân nghèo. năm 1968, anh Muôn gia nhập Đội du kích xã Hưng Khánh Trung. Ban đầu, anh làm liên lạc, dẫn đường cho lực lượng vũ trang huyện, sau đó trực tiếp cầm súng tham gia nhiều trận đánh nhỏ, hỗ trợ bộ đội chủ lực chặn các đợt càn quét của Mỹ - Ngụy tại vùng giáp ranh Hưng Lễ, Hưng Khánh Trung và Sơn Định.
Ngày 12 tháng 2 năm 1970, tin báo có một toán biệt kích Mỹ - Ngụy từ Hưng Lễ chuẩn bị càn vào Hòa Lộc.
Đội du kích gồm 8 người, do anh Cao Văn Muôn làm tiểu đội phó, nhận nhiệm vụ phục kích tại bờ Rạch, một con rạch nhỏ nối ra sông Cổ Chiên.
Đêm đó, trời mưa lất phất, nước rạch dâng cao, ánh đom đóm lập lòe trên vạt cỏ. Anh Muôn cùng đồng đội ém mình trong lùm dừa nước, súng đã lên nòng.
Khoảng 4 giờ sáng, đoàn lính địch đi tới. Khi chiếc xuồng máy thứ hai lọt vào tầm, anh Muôn ra hiệu nổ súng. Tiếng AK, B40 vang lên rền rĩ, khói súng mù mịt.
Địch bắn trả dữ dội. Một đồng đội trúng đạn ngã xuống, anh Muôn lao ra kéo bạn về. Đúng lúc ấy, một viên đạn M79 nổ ngay sát chỗ anh. Mảnh pháo găm vào ngực, máu tuôn xối xả.
Anh vẫn gắng gượng hét lớn: “Cố giữ trận địa! Đừng để chúng tràn vô ấp!”
Rồi anh ngã xuống, tay vẫn nắm chặt khẩu súng. Anh hy sinh lúc 4 giờ 30 phút sáng ngày 12 tháng 2 năm 1970, khi mới 24 tuổi.
Sau ngày giải phóng, năm 1976, bà con ấp Hòa Lộc và chính quyền địa phương đã quy tập hài cốt anh về Nghĩa trang liệt sĩ huyện Mỏ Cày Bắc.
Tên anh – Liệt sĩ Cao Văn Muôn – được khắc trang trọng trên bia đá tưởng niệm những người con Hưng Khánh Trung đã ngã xuống vì quê hương.
Người dân trong ấp vẫn còn nhớ, ngày đón hài cốt anh về, mẹ anh – cụ bà Nguyễn Thị Duyên – đã ôm di ảnh con, nói trong nước mắt:
“Muôn ơi, con giữ trọn lời hứa rồi… con đi, mà quê mình được sống yên bình.”
Mỗi dịp 27/7, Đoàn thanh niên xã Hưng Khánh Trung lại đến thắp hương, kể cho nhau nghe chuyện người chiến sĩ trẻ Cao Văn Muôn – người con của Hòa Lộc đã hóa thân vào đất mẹ, để hôm nay quê hương no ấm, yên vui.
“Anh ngã xuống, tuổi hai mươi bốn,
Cho Hòa Lộc sáng mãi giữa trời Nam.
Máu anh hòa trong dòng rạch nhỏ,
Để mai này, đất nước hết khói bom.”



