CAO VĂN TẬP CỰU CHIẾN BINH

DÒNG HỒI ỨC CỦA NGƯỜI LÍNH NĂM XƯA - NHỮNG NĂM THÁNG KHÔNG THỂ LÃNG QUÊN
Lịch sử không chỉ được ghi lại bằng những trang sách, mà còn hiện hữu trong ký ức của những con người đã trực tiếp trải qua thời kì chiến tranh gian khổ. Câu chuyện của bác Cao Văn Tập – người lính pháo binh năm nào – chính là một lát cắt chân thực như thế.
Ở tuổi 75, cái tuổi mà người ta hay gọi là tuổi xế chiều, bác Tập vẫn chậm rãi nhắc lại những tháng ngày đã đi qua một cách chân thực đến như thế – đó một thời mà theo bác, sự bình yên là điều vô cùng xa xỉ. Đó là những ngày dài chìm trong khói lửa, nơi âm thanh của bom đạn thay cho nhịp sống thường nhật.
Năm 1967, khi tuổi đời còn rất trẻ, bác Tập đã rời quê hương, khoác lên mình màu áo lính và tham gia chiến đấu trong lực lượng pháo binh. Cuộc sống nơi chiến trường đầy thiếu thốn và gian nan: cái ăn, cái uống đều không đủ, nhiều khi phải chịu cơn đói giữa những ngày chiến đấu liên miên.
Dù thuộc đơn vị pháo binh với điều kiện có phần nào thuận lợi hơn, nhưng bác vẫn phải chứng kiến biết bao đồng đội ở những đơn vị khác phải bám trụ nơi rừng sâu, đối mặt với hiểm nguy và thiếu thốn trăm bề. Tất cả đều dựa vào ý chí để vượt qua những thử thách khắc nghiệt của chiến tranh.
Đến năm 1971, trong một trận đánh lớn tại chiến trường Lào, bác Tập đã bị thương nặng. Vết thương ấy trở thành dấu ấn suốt cuộc đời, khiến bác phải gắn bó với chiếc xe lăn khi tuổi đã xế chiều. Nhưng điều khiến người nghe lặng đi không phải là nỗi đau, mà là sự bình thản của bác khi nói về quá khứ. Bác Tập không than phiền, chỉ trầm ngâm khi nhắc đến những người đồng đội đã nằm lại. Với bác, việc còn sống đến hôm nay đã là một điều may mắn.
Thời gian trôi qua, mái tóc đã bạc, nhưng ký ức về những năm tháng khốc liệt vẫn còn nguyên vẹn. Những câu chuyện ấy không chỉ là hồi ức cá nhân của bác, mà còn là lời nhắc nhở về sự hy sinh thầm lặng của cả một thế hệ.
Qua đó, bác Tập mong muốn thế hệ trẻ hôm nay biết trân quý cuộc sống hòa bình, sống có trách nhiệm hơn, không ngừng học tập và rèn luyện để góp phần xây dựng đất nước ngày càng phát triển.
Những lời kể giản dị nhưng sâu sắc của bác Cao Văn Tập chính là ngọn lửa âm thầm truyền đi giá trị sống, giúp mỗi chúng ta hiểu hơn về quá khứ và sống ý nghĩa hơn trong hiện tại.



