CẶP ĐÔI DU KÍCH/NGƯ DÂN: BÀ NGUYỄN THỊ THU VÀ ÔNG NGUYỄN CÂU
Mùa hè đỏ lửa năm 1972 tại Thành cổ Quảng Trị là một trong những trang sử khốc liệt nhất của cuộc kháng chiến chống Mỹ. Trong suốt 81 ngày đêm định mệnh ấy, dòng sông Thạch Hãn đã trở thành con đường máu, nơi mỗi nhành cây, ngọn cỏ, mỗi giọt nước đều thấm đẫm máu của các chiến sĩ ta. Và trên chính dòng sông sinh tử ấy, hình ảnh bà Nguyễn Thị Thu và ông Nguyễn Câu – cặp đôi du kích, ngư dân thủy chung – đã vụt sáng như một huyền thoại. Bất chấp mưa bom, bão đạn, bất chấp pháo bầy của địch bắn phá ngày đêm hòng cắt đứt đường tiếp tế, ông bà đã kiên cường chèo đò đưa hàng ngàn chiến sĩ và hàng tấn vũ khí, lương thực vượt sông vào tiếp ứng cho Thành cổ. Chiếc thuyền nan nhỏ bé của họ đối đầu với máy bay phản lực và tàu chiến tối tân, trở thành một chiếc cầu nối tâm linh và vật chất vĩ đại, minh chứng cho sức mạnh vô địch của tình quân dân cá nước.
Bên cạnh ý nghĩa lịch sử to lớn, câu chuyện của bà Nguyễn Thị Thu và ông Nguyễn Câu còn là một câu chuyện tình yêu tuyệt đẹp trong chiến tranh. Họ là đôi bạn chiến đấu, là vợ chồng, là những người con của biển cả và sông nước Quảng Trị. Trong 81 ngày đêm ấy, họ không chỉ chung nhau một lý tưởng, mà còn chung nhau một tay chèo, chung một ranh giới giữa sự sống và cái chết. Mỗi chuyến đò vượt sông Thạch Hãn là một lần họ cùng nhau đối mặt với tử thần. Tình yêu đôi lứa của họ không khép lại trong hạnh phúc ích kỷ cá nhân, mà nó đã hòa chung vào tình yêu Tổ quốc, thăng hoa thành lòng quả cảm vô song. Họ tiếp sức cho nhau bằng những ánh mắt tin tưởng giữa làn đạn vạch đường, bằng cái nắm tay siết chặt khi chiếc đò chao đảo vì sóng bom. Câu chuyện của họ chứng minh rằng: khi tình yêu đôi lứa được soi sáng bởi lý tưởng cách mạng, nó sẽ tạo nên một sức mạnh phi thường, có thể vượt qua mọi thác ghềnh của lịch sử.



