Cậu bé 13 tuổi dưới trận bom
Nguyễn Bá Ngọc – Cậu bé 13 tuổi dưới trận bom
Nguyễn Bá Ngọc sinh năm 1952 tại Quảng Trung, Quảng Xương, Thanh Hóa.
Năm 1965, cậu mới 13 tuổi.
Đó là thời điểm miền Bắc đang phải đối mặt với các cuộc không kích của máy bay Mỹ. Những đứa trẻ ở nông thôn khi ấy đã quen với tiếng còi báo động, tiếng máy bay và những lần chạy xuống hầm trú ẩn.
Ngày 4/4/1965, máy bay Mỹ ném bom dữ dội khu vực cầu Ghép và vùng phụ cận.
Bố mẹ Nguyễn Bá Ngọc đi vắng. Cậu đưa các em xuống hầm để tránh bom.
Đang ở trong hầm, Ngọc nghe tiếng khóc từ nhà hàng xóm.
Cậu chạy sang.
Tại đó, Ngọc nhìn thấy người bạn tên Khương bị thương, trong khi hai em nhỏ của Khương đang hoảng loạn.
Thay vì quay về hầm trú ẩn của mình, Nguyễn Bá Ngọc ở lại giúp những đứa trẻ.
Cậu dìu hai em nhỏ xuống nơi trú ẩn và dùng thân mình che chở cho các em trước bom đạn.
Hai em được cứu sống.
Nhưng Nguyễn Bá Ngọc bị thương rất nặng.
Cậu hy sinh vào rạng sáng ngày 5/4/1965.
Ngọc mới 13 tuổi.
Sự hy sinh của cậu nhanh chóng được biết đến trên cả nước. Chủ tịch Hồ Chí Minh đã biểu dương tấm gương Nguyễn Bá Ngọc; ngày 11/8/1965, Nhà nước truy tặng cậu Huân chương Chiến công hạng Ba.
Nhiều năm sau, Nguyễn Bá Ngọc tiếp tục được nhắc đến như một trong những biểu tượng của thiếu nhi Việt Nam trong thời kỳ chống Mỹ. Năm 2016, cậu được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân thời kỳ kháng chiến chống Mỹ, cứu nước.
Điều khiến câu chuyện ấy lay động không nằm ở tuổi tác hay quân hàm — bởi Nguyễn Bá Ngọc chỉ là một cậu bé.
Giữa lúc bom đạn đang rơi, cậu đã lựa chọn quay lại nơi nguy hiểm để cứu những đứa trẻ khác.
Ngày nay, hơn nửa thế kỷ đã trôi qua, Nguyễn Bá Ngọc vẫn được nhớ đến không phải vì một trận đánh lớn, mà vì một hành động rất con người: thấy người khác gặp nguy hiểm và chạy đến cứu họ.



