Cựu chiến binh

CẬU BÉ 16 TUỔI XIN ĐƯỢC CẦM SÚNG

Vĩnh Long19/08/2026Đoàn phường Cai Lậy (Phường Cai Lậy)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tuổi 16 của nhiều người hôm nay gắn với mái trường, những buổi sinh hoạt Đoàn, những ước mơ về tương lai. Nhưng với Trần Văn Bé Năm, tuổi 16 lại là thời điểm ông quyết định bước vào con đường cách mạng.

Sinh năm 1956 tại ấp Long Hiệp, xã Tân Thuận Bình, ông lớn lên giữa vùng đất thường xuyên nằm trong sự kiểm soát của địch. Từ nhỏ, ông tận mắt chứng kiến cha bị địch bắt, tra tấn; người anh trai tham gia cách mạng cũng hy sinh. Những mất mát ấy sớm hun đúc trong cậu bé ý chí đứng lên.

Năm 16 tuổi, ông quyết tâm đi theo cách mạng. Ban đầu, ông xin theo các cô, chú hoạt động ở xã. Nhưng trong lòng ông luôn có mong muốn được trực tiếp cầm súng. Vì tuổi còn nhỏ, ông phải tha thiết năn nỉ để được tham gia bộ đội.

Năm 1973, ông chính thức tham gia lực lượng du kích xã Quơn Long. Sau đó, ông lần lượt công tác tại Đại đội địa phương quân huyện Chợ Gạo cũ, đội trinh sát và đội hỏa tốc của Huyện đội Chợ Gạo.

Những năm cuối cuộc chiến là giai đoạn đặc biệt ác liệt. Cuối năm 1974, Chợ Gạo trở thành chiến trường trọng điểm. Quân dân địa phương phối hợp với Tiểu đoàn 514C đẩy mạnh tấn công, phá rã hệ thống “ấp chiến lược”.

Trong một trận đánh vào đồn An Lạc, ông Năm cùng đồng đội phải đối mặt với hỏa lực mạnh của địch. Pháo và súng liên tục bắn ra. Những người lính phải bám từng mô đất, từng bờ mương để tiến lên.

Khi địch bắt đầu rút chạy, ông cùng đồng đội vừa đánh vừa áp sát, giữ thế chủ động. Cuối cùng, lực lượng cách mạng làm chủ được đồn. Chiến thắng ấy đem lại niềm vui lớn, nhưng điều ông nhớ nhất sau trận đánh lại là hình ảnh bà con trong vùng hỗ trợ, tiếp tế và cùng bộ đội, du kích phá bỏ đồn bốt.

Từ ký ức của ông Năm, có thể thấy chiến tranh không chỉ được quyết định bởi những người cầm súng. Phía sau họ còn có hàng nghìn người dân âm thầm giúp đỡ. Người dân cung cấp lương thực, dẫn đường, che chở và hỗ trợ bộ đội.

Sau ngày thống nhất, ông tiếp tục công tác tại Tỉnh đội Tiền Giang cũ rồi tham gia chiến trường K. Đến năm 1995, vì lý do sức khỏe, ông nghỉ hưu. Trở về địa phương, ông làm công tác tuyên giáo xã, tham gia Hội Cựu chiến binh và tiếp tục đóng góp cho cộng đồng.

Từ cậu bé 16 tuổi muốn được cầm súng đến người cựu chiến binh hôm nay, cuộc đời Trần Văn Bé Năm là một hành trình trưởng thành trong chiến tranh và tiếp tục cống hiến trong hòa bình.

Bài học cho thanh niên: Tuổi trẻ cần có lý tưởng, có trách nhiệm và biết sống vì cộng đồng. Những việc làm tốt hôm nay chính là cách thế hệ trẻ viết tiếp truyền thống của cha anh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn