Cậu Bé An – Hạt Giống Của Hòa Bình
An sinh ra trong một ngôi làng nhỏ ở trung du Bắc Bộ vào những năm cuộc kháng chiến chống Pháp đang diễn ra ác liệt. Em mới mười một tuổi nhưng đã quen với tiếng máy bay, tiếng súng và những lần cả làng phải chạy xuống hầm trú ẩn. Cha An là bộ đội đang chiến đấu ngoài mặt trận, còn mẹ ở nhà vừa chăm sóc gia đình vừa tham gia sản xuất để tiếp tế cho kháng chiến.
Một mùa hè, sau một trận càn của quân Pháp, nhiều thửa ruộng trong làng bị giày xéo, bờ đê bị phá, lúa mới cấy cũng hư hỏng gần hết. Nhìn cánh đồng tan hoang, nhiều người không khỏi buồn lòng. Thế nhưng cụ trưởng làng động viên mọi người rằng: “Ruộng có thể bị phá, nhưng niềm tin thì không bao giờ mất.”
Sáng hôm sau, An cùng mẹ và bà con mang cuốc, xẻng ra đồng. Người đắp lại bờ ruộng, người dẫn nước, người gieo từng nắm mạ mới. An tuy còn nhỏ nhưng làm việc rất chăm chỉ. Em nhặt từng bó mạ, cắm ngay ngắn xuống bùn với hy vọng mùa màng sẽ sớm hồi sinh.
Không lâu sau, một đơn vị bộ đội đi qua làng. Thấy dân làng đang tất bật sản xuất, các chiến sĩ cũng xuống giúp đắp đê và sửa lại những đoạn mương bị hỏng. Quân với dân cùng lao động trong tiếng cười rộn rã. Hình ảnh ấy khiến An hiểu rằng sức mạnh của đất nước được tạo nên từ sự đoàn kết của mọi người.
Vài tháng sau, cánh đồng xanh mướt trở lại. Những bông lúa trĩu hạt đung đưa trong gió báo hiệu một vụ mùa bội thu. Cũng vào thời gian ấy, tin chiến thắng từ các mặt trận liên tiếp bay về khiến cả làng vô cùng phấn khởi.
Nhiều năm sau, khi đất nước đã hòa bình, An trở thành một kỹ sư nông nghiệp. Ông dành cả cuộc đời nghiên cứu những giống lúa mới để giúp người dân có cuộc sống ấm no hơn. Mỗi lần nhìn những cánh đồng vàng óng, ông lại nhớ đến ngày mình cùng mẹ cấy lại từng khóm mạ trên mảnh ruộng bị bom đạn tàn phá.



