Cậu Bé Bình – Người Dẫn Đường Trên Đồng Cỏ
Năm 1954, tại một làng quê nhỏ nằm ven sông Hồng, cậu bé Bình mới mười hai tuổi nhưng đã rất thông thuộc từng con đường, bờ đê và cánh đồng quanh làng. Hằng ngày, Bình chăn trâu và cắt cỏ giúp mẹ. Cha em đã lên đường tham gia kháng chiến từ nhiều năm trước, vì vậy Bình luôn mong mình cũng có thể góp một phần nhỏ vào công cuộc bảo vệ quê hương.
Một buổi tối, chú Tư – cán bộ du kích – tìm đến nhà nhờ Bình giúp đỡ. Một đơn vị bộ đội cần bí mật đi qua làng để đến vị trí tập kết trước khi trời sáng, nhưng quân Pháp đang lập nhiều chốt gác trên các con đường chính. Chỉ có Bình là người biết rõ những lối mòn xuyên qua cánh đồng và những con đê nhỏ ít người qua lại.
Đêm hôm ấy, Bình cầm chiếc đèn bão được che kín ánh sáng, đi trước dẫn đường cho hơn ba mươi chiến sĩ. Em đưa mọi người men theo bờ ruộng, lội qua một con mương cạn rồi vòng qua khu rừng tre phía sau làng. Mọi người đi rất cẩn thận, không ai phát ra tiếng động.
Khi đoàn quân chỉ còn cách nơi tập kết vài trăm mét, Bình bỗng nghe thấy tiếng chó sủa và ánh đèn pin của lính Pháp quét trên cánh đồng. Em nhanh trí dẫn bộ đội rẽ sang một con đường nhỏ chạy sát bờ sông mà chỉ người dân địa phương mới biết. Nhờ vậy, cả đơn vị tránh được cuộc phục kích của địch.
Sáng hôm sau, bộ đội kịp thời tham gia trận đánh và giành thắng lợi. Người chỉ huy tìm gặp Bình để cảm ơn. Ông tặng em một chiếc khăn quàng màu xanh và nói: “Cháu đã cứu cả đơn vị bằng sự thông minh của mình.”
Sau ngày hòa bình lập lại, Bình trở thành một kỹ sư xây dựng cầu đường. Mỗi khi trở về quê, ông thường đưa các cháu đi trên những con đường mới và kể về những lối mòn năm xưa. Ông luôn nhắc rằng tình yêu quê hương không chỉ thể hiện bằng những việc lớn lao mà còn bằng những hành động nhỏ, đúng lúc và đầy trách nhiệm.



