Anh hùng Lực lượng vũ trang

CẬU BÉ “CU MẤU” VÀ CON ĐƯỜNG RA TRẬN

CẬU BÉ “CU MẤU” VÀ CON ĐƯỜNG RA TRẬN

Nghệ An14/08/2026xã Vĩnh Hải (xã Vĩnh Hải)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong ký ức của những người cùng quê, Cù Chính Lan khi còn nhỏ từng được gọi bằng cái tên thân mật “cu Mấu”. Hình ảnh cậu bé nghèo ấy khác rất xa với hình tượng người chiến sĩ hiên ngang sau này. Nhưng nếu nhìn kỹ, chính tuổi thơ đó đã tạo nên nền móng cho người anh hùng.

Cù Chính Lan sinh năm 1930 ở Quỳnh Đôi. Anh mồ côi mẹ từ năm bốn tuổi. Gia đình đông con, cuộc sống thiếu thốn nên từ nhỏ anh đã phải làm nhiều công việc để phụ giúp cha. Những câu chuyện được người cùng làng kể lại nhắc đến hình ảnh một cậu bé mò cua, bắt ốc, làm thuê và chống chọi với những ngày đói nghèo.

Một tuổi thơ như thế có thể khiến con người trở nên yếu đuối. Nhưng với Cù Chính Lan, nó lại tạo nên sức chịu đựng. Anh sớm quen với lao động và khó khăn. Anh không dễ đầu hàng trước hoàn cảnh.

Đặc biệt, những gì đã trải qua giúp anh hình thành lòng thương người. Người từng biết đói, biết khổ thường dễ hiểu nỗi đau của người khác. Chính vì vậy, khi bước vào quân ngũ, Cù Chính Lan không chỉ là một chiến sĩ gan dạ mà còn là người sống rất tình cảm với đồng đội.

Năm 1946, khi thực dân Pháp trở lại xâm lược, Cù Chính Lan tình nguyện nhập ngũ. Anh mới mười sáu tuổi.

Đó là một quyết định rất lớn đối với một thanh niên còn trẻ. Nhưng Cù Chính Lan không xem tuổi tác là lý do để đứng ngoài cuộc chiến. Anh muốn góp sức vào cuộc đấu tranh giành độc lập.

Trong quân đội, anh từng làm chiến sĩ liên lạc. Công việc này đòi hỏi sự nhanh nhẹn, chính xác và tinh thần trách nhiệm. Cù Chính Lan luôn hoàn thành tốt nhiệm vụ và được đồng đội yêu quý.

Có thời gian phải điều trị tại bệnh xá, anh vẫn quan tâm đến những thương binh khác. Đồng đội gọi anh bằng những cái tên thể hiện tình cảm quý mến. Sau này, khi làm tiểu đội trưởng, anh tiếp tục chăm lo cho đơn vị.

Nhưng chính chiến trường mới là nơi phẩm chất của Cù Chính Lan được thử thách cao nhất. Trong trận Giang Mỗ, trước sự xuất hiện của xe tăng địch, anh đã có hành động táo bạo dùng lựu đạn tiêu diệt xe tăng.

Hành động ấy nhanh chóng trở thành một biểu tượng về lòng dũng cảm và trí sáng tạo của người lính Việt Nam trong điều kiện vũ khí còn hạn chế.

Nếu nhìn lại từ “cu Mấu” của làng Quỳnh đến người anh hùng trên chiến trường, ta thấy một hành trình rất đặc biệt. Cậu bé từng mò cua bắt ốc đã trở thành người chiến sĩ khiến cả đơn vị khâm phục.

Câu chuyện ấy nhắc chúng ta rằng hoàn cảnh xuất thân không quyết định giới hạn của một con người. Một tuổi thơ nghèo khó vẫn có thể nuôi dưỡng một ý chí lớn. Và một người trẻ tuổi, nếu có lý tưởng, có thể làm nên những điều vượt xa tuổi đời của mình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn