Cậu bé cứu em trong bom đạn
Nguyễn Bá Ngọc sinh năm 1952 tại xã Quảng Trung, huyện Quảng Xương, tỉnh Thanh Hóa. Khi chiến tranh chống Mỹ diễn ra ác liệt, Ngọc vẫn là một thiếu niên.
Năm 1965, máy bay Mỹ tăng cường đánh phá miền Bắc. Nhiều vùng nông thôn trở thành mục tiêu của các cuộc không kích. Người dân phải sơ tán, đào hầm trú ẩn và tìm mọi cách bảo vệ trẻ em.
Trong một lần máy bay Mỹ ném bom xuống quê nhà, Nguyễn Bá Ngọc đang ở trong nhà cùng gia đình. Bom đạn khiến khu vực xung quanh rung chuyển. Trong lúc nguy hiểm, Ngọc nhìn thấy những người thân và trẻ nhỏ đang gặp nạn.
Thay vì chỉ tìm cách chạy trốn cho bản thân, Ngọc quay lại cứu các em nhỏ.
Theo những tư liệu được lưu giữ về Nguyễn Bá Ngọc, trong lúc đưa các em ra khỏi khu vực nguy hiểm, em đã bị thương nặng.
Nguyễn Bá Ngọc hy sinh ngày 4 tháng 4 năm 1965, khi mới 13 tuổi.
Câu chuyện của em gây xúc động bởi nhân vật chính không phải một người lính trưởng thành. Nguyễn Bá Ngọc chỉ là một cậu bé đang ở tuổi đi học.
Trong hoàn cảnh bình thường, tuổi thơ của em đáng lẽ phải gắn với trường lớp, gia đình và những trò chơi trẻ nhỏ. Nhưng chiến tranh đã đưa bom đạn đến tận làng quê, khiến những đứa trẻ cũng phải đối mặt với những lựa chọn sinh tử.
Điều đặc biệt ở Nguyễn Bá Ngọc là em đã lựa chọn cứu người khác trong thời điểm nguy hiểm nhất.
Sau khi hy sinh, Nguyễn Bá Ngọc được truy tặng danh hiệu Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân. Tên tuổi của em trở thành biểu tượng về lòng dũng cảm của thiếu nhi Việt Nam trong chiến tranh.
Câu chuyện ấy được kể lại qua nhiều thế hệ học sinh.
Nhưng nếu nhìn sâu hơn, đây cũng là một câu chuyện buồn. Một cậu bé 13 tuổi đã phải sống trong hoàn cảnh chiến tranh và hy sinh khi tuổi đời còn quá nhỏ.
Ngày nay, khi trẻ em được đến trường, được vui chơi và lớn lên trong hòa bình, câu chuyện Nguyễn Bá Ngọc nhắc chúng ta hiểu rằng hòa bình không phải điều tự nhiên mà có.
Đằng sau cuộc sống bình yên hôm nay là những con người đã hy sinh ngay cả khi họ còn chưa kịp trưởng thành.



