câu bé đưa cơm cho bác hồ
khi đó ông còn là 1 cậu bé được vinh dự đưa cơm cho cán bộ tại lán khu đồng mèo. sau này mới biết người m gặp là bác hồ trên đường công tác từ pác bó về tân trào
BỮA CƠM TRONG LÁN CÂY MÍT VÀ KÝ ỨC VỀ VỊ CÁN BỘ GIÀ
Mỗi lần có ai hỏi về những ngày tháng lịch sử của quê hương Trung Sơn, ông Hoàng Văn Tám ở thôn Làng Chạp lại bồi hồi hướng ánh mắt về phía ngọn đồi Đồng Mèo. Ở nơi ấy, dưới bóng mát của cây mít già năm xưa, có một kỷ niệm thời niên thiếu đã trở thành tài sản vô giá theo ông suốt cả cuộc đời — kỷ niệm về những bữa cơm đưa cho một vị cán bộ đặc biệt.
Đó là những ngày cuối tháng 5 năm 1945, khi không khí tiền khởi nghĩa đang sôi động khắp vùng căn cứ cách mạng. Cậu bé Tám ở thôn Làng Chạp khi đó dáng người nhỏ nhắn, nhanh nhạy, được các chú cán bộ địa phương tin tưởng giao cho một nhiệm vụ đặc biệt: bí mật mang cơm và nhu yếu phẩm ra khu vực đồi Đồng Mèo cho một đoàn cán bộ dừng chân nghỉ lại trên đường từ Pắc Bó về Tân Trào.
Cậu bé Tám lúc ấy chỉ biết vâng lời, xách cặp lồng cơm băng qua những lối rẫy, con suối nhỏ để đến chiếc lán dựng tạm dưới gốc cây mít cổ thụ. Dưới ánh đèn dầu tù mờ trong lán, cậu tò mò quan sát vị cán bộ già nhất đoàn. Người có chòm râu thưa, đôi mắt sáng long lanh, mặc chiếc áo chàm bạc màu và đôi dép cao su bám đầy bùn đất rừng. Cậu Tám đơn thuần nghĩ: "Chắc đây là một vị cán bộ cấp cao của Đảng đi công tác qua làng mình."
Lần nào thấy cậu bé Làng Chạp xách cơm đến, vị cán bộ già cũng dừng công việc, nở nụ cười rất ấm áp. Người bước lại gần, ân cần đỡ lấy cặp lồng cơm, rồi nắm lấy bàn tay nhỏ bé của cậu Tám hỏi thăm:
— "Cháu tên gì? Ở thôn Làng Chạp này đi đưa cơm thế này có vất vả, có sợ nguy hiểm không?"
Cậu bé Tám đứng thẳng người, lễ phép trả lời:
— "Cháu tên Tám ạ! Nhà cháu ngay ở Làng Chạp. Cháu không sợ vất vả đâu ạ, các chú dặn đưa cơm chu đáo để các cán bộ có sức đánh giặc, sau này dân mình hết khổ!"
Vị cán bộ già gật đầu hài lòng, ánh mắt đong đầy niềm thương mến. Có hôm, Người còn bẻ đôi củ sắn lùi nướng thơm phức đưa cho cậu Tám rồi dặn dò:
— "Cháu ngoan lắm! Lớn nhanh, chăm ngoan, sau này góp sức dựng xây quê hương cháu nhé!"
Suốt đêm đó, đoàn cán bộ nghỉ lại 1 đêm tại lán cây mít khu Đồng Mèo trước khi tiếp tục hành trình. Cậu bé Tám xong nhiệm vụ trở về nhà, trong lòng tràn ngập niềm kính trọng đối với vị cán bộ già vui tính, gần gũi và vô cùng thương trẻ con.
Khoảnh khắc ngỡ ngàng và niềm tự hào của người con Làng Chạp
Mãi đến sau Tổng khởi nghĩa tháng Tám năm 1945 thành công, khi đất nước hoàn toàn độc lập và hình ảnh Chủ tịch Hồ Chí Minh xuất hiện khắp nơi trên báo chí, truyền đơn, cậu thanh niên Tám ở thôn Làng Chạp mới bàng hoàng nhận ra. Nhìn vào tấm ảnh vị Lãnh tụ kính yêu của dân tộc với chòm râu dài, đôi mắt sáng long lanh và nụ cười ấm áp, tim ông đập liên hồi, nước mắt rưng rưng vì hạnh phúc:
"Đúng là Bác rồi! Vị cán bộ già ở lán cây mít Đồng Mèo mà mình đưa cơm đêm ấy chính là Bác Hồ!"
Ký ức về bữa cơm trao tay, củ sắn lùi chia đôi và lời dặn dò ân cần của Bác tại đồi Đồng Mèo đã trở thành niềm tự hào thiêng liêng nhất của ông Hoàng Văn Tám cũng như người dân thôn Làng Chạp, xã Trung Sơn qua nhiều thế hệ.


