CẬU BÉ ĐƯA THƯ TRONG TRẬN CÀN 1953
Năm 1953, Pháp mở cuộc càn lớn vào khu vực Thư Trì – Song Lãng – Việt Hùng. Đêm ấy, liên lạc tiền phương bị đứt, cần gấp một người mang thông tin lui về chỉ huy. Không ai ngờ người xung phong lại là một cậu bé mới 13 tuổi, tên Nguyễn Văn Bôn, làm liên lạc cho xã.
Bôn nhỏ người, lanh lợi, chạy nhanh như sóc. Cậu nhét mảnh giấy nhỏ trong ống tre buộc vào bụng, rồi lao đi trong đêm tối đặc quánh mùi khói súng.
Đến cầu Cựu Xá thì gặp toán lính Tây canh gác. Bôn giả vờ ôm bó củi, cúi lom khom bước qua. Một tên lính chĩa súng hỏi:
— “Mày đi đâu giờ này?”
Bôn lí nhí:
— “Thưa… đem củi sang cho ông cậu đun nước.”
Tên lính tưởng thật, còn cười nhạo:
— “Lũ dân đen lúc nào cũng khổ!”
Qua khỏi bờ đê, Bôn chạy miết. Đến khi giao được lá thư, cậu ngã xuống thở dốc, đôi chân tím bầm vì đá sỏi. Các chú bộ đội ôm chầm lấy cậu:
— “Cháu cứu cả trận địa đấy Bôn ơi!”
Nhờ thông tin kịp thời mà bộ đội ta rút lui an toàn, giữ được lực lượng chuẩn bị cho nhiều trận đánh sau. Về sau, người ta gọi Bôn bằng cái tên trìu mến: “Con chim sẻ của Thư Trì.”



