Cậu Bé Gác Rừng
Tùng sống ở một bản nhỏ nằm sát cánh rừng. Mới mười hai tuổi, em đã rất thông thuộc từng con đường, từng con suối trong khu vực.
Mỗi khi thấy dấu hiệu bất thường, Tùng đều nhanh chóng báo cho dân quân và bộ đội. Nhờ sự nhanh nhẹn của em, nhiều đoàn vận chuyển đã tránh được những cuộc phục kích nguy hiểm.
Các chú bộ đội rất yêu quý Tùng. Họ dạy em đọc sách, viết chữ và kể nhiều câu chuyện về một đất nước hòa bình trong tương lai.
Ngày chiến tranh kết thúc, Tùng tiếp tục đi học và sau này trở thành kiểm lâm. Em luôn nói rằng mình yêu rừng vì chính khu rừng ấy đã che chở biết bao người trong những năm tháng hoa lửa.



