Cậu bé giữa thời hoa lửa
Cậu Bé Giữa Thời Hoa Lửa
Những năm tháng chiến tranh ác liệt, ở một làng quê nhỏ ven sông có cậu bé tên Minh. Mới mười hai tuổi, Minh đã quen với tiếng còi báo động vang lên giữa trưa hè, quen với những đêm tối om cả làng cùng nhau xuống hầm trú ẩn. Tuổi thơ của cậu không có nhiều trò chơi, mà chỉ có những buổi giúp mẹ gánh nước, giúp cha chăm ruộng và nghe các anh bộ đội kể chuyện ngoài mặt trận. Minh rất yêu quê hương mình. Cậu yêu con đường làng rợp bóng tre, yêu bến sông nơi lũ trẻ thường tắm mát, yêu cánh đồng lúa chín vàng mỗi mùa gặt đến. Vì thế, Minh luôn mong mình sẽ làm được điều gì đó để bảo vệ nơi chôn nhau cắt rốn này. Một buổi chiều, khi đang chăn trâu ngoài bãi cỏ, Minh bỗng nghe tiếng máy bay gầm rú trên cao. Cậu ngẩng đầu nhìn lên thì thấy từng tốp máy bay địch lao tới. Tiếng bom nổ vang trời, đất rung chuyển dữ dội. Khói bụi mù mịt phủ kín cả làng. Minh vội lùa trâu chạy vào bờ tre rồi lao về phía xóm. Khi về gần đến làng, cậu phát hiện kho lương thực của hợp tác xã đang bốc cháy ngùn ngụt. Nếu kho gạo bị thiêu rụi, dân làng và các chú bộ đội sẽ thiếu lương thực trong nhiều tháng. Không kịp suy nghĩ, Minh vừa chạy vừa hét lớn: – Cháy rồi! Kho gạo cháy rồi! Mọi người mau ra cứu! Nghe tiếng gọi thất thanh của Minh, dân làng ùa tới. Người xách nước, người lấy cát, người phá cửa kho để chuyển bao gạo ra ngoài. Minh tuy nhỏ tuổi nhưng chạy nhanh như sóc. Cậu hết xách thùng nước lại kéo từng bao gạo ra nơi an toàn. Mồ hôi hòa cùng khói bụi làm khuôn mặt cậu lấm lem, nhưng đôi mắt vẫn sáng rực quyết tâm. Sau gần một giờ vật lộn với ngọn lửa, đám cháy cuối cùng cũng được dập tắt. Kho lương thực chỉ cháy một góc nhỏ, phần lớn số gạo đã được cứu. Mọi người thở phào nhẹ nhõm. Bác trưởng thôn xúc động đặt tay lên vai Minh: – Nếu không nhờ cháu phát hiện sớm và báo tin kịp thời, làng ta thiệt hại lớn rồi! Từ hôm ấy, Minh được mọi người gọi bằng cái tên thân thương: “Cậu bé giữa thời hoa lửa.” Cậu chỉ cười ngượng nghịu rồi nói: – Cháu chỉ làm điều ai cũng sẽ làm thôi ạ. Chiến tranh rồi cũng qua đi. Làng quê năm xưa lại vang tiếng chim hót, tiếng trẻ em nô đùa trên con đường nhỏ. Nhưng câu chuyện về cậu bé Minh gan dạ vẫn được người dân nhắc mãi như một kỷ niệm đẹp của thời hoa lửa – nơi bom đạn không thể dập tắt lòng yêu nước và tinh thần dũng cảm của con người Việt Nam.



