Cậu Bé Hòa – Tiếng Sáo Giữa Núi Rừng
Hòa là cậu bé mười hai tuổi người dân tộc Tày sống trong một bản nhỏ giữa núi rừng Việt Bắc. Cha mẹ em đều tham gia giúp đỡ bộ đội, còn Hòa từ nhỏ đã quen thuộc từng con suối, từng lối mòn và từng cánh rừng quanh bản. Em có tài thổi sáo rất hay. Mỗi buổi chiều, tiếng sáo của Hòa lại vang vọng khắp núi rừng, khiến ai nghe cũng cảm thấy yên bình.
Một hôm, chú cán bộ trong bản nghĩ ra một cách báo động bí mật. Nếu quân Pháp xuất hiện ở hướng đông, Hòa sẽ thổi một khúc sáo ngắn. Nếu chúng tiến từ phía tây, em sẽ thổi một giai điệu khác. Nhờ vậy, bộ đội đang đóng quân trong rừng có thể biết hướng quân địch mà chuẩn bị.
Vài tuần sau, khi đang chăn dê trên sườn núi, Hòa phát hiện một toán lính Pháp lặng lẽ tiến vào bản. Không chần chừ, em nhanh chóng trèo lên một mỏm đá cao rồi cất lên khúc sáo đã quy ước. Âm thanh vang xa giữa núi rừng. Những người dân trong bản vẫn sinh hoạt bình thường để tránh bị nghi ngờ, nhưng các chiến sĩ trong căn cứ đã kịp thời rút sang khu rừng bên kia.
Không tìm thấy bộ đội, quân Pháp tức giận lục soát khắp bản rồi rút đi. Sau khi tình hình an toàn, các chiến sĩ quay trở lại. Người chỉ huy ôm vai Hòa và khen em đã rất dũng cảm. Ông nói chỉ một khúc sáo của em đã cứu cả đơn vị khỏi một cuộc càn quét nguy hiểm.
Từ đó, Hòa vẫn tiếp tục công việc chăn dê mỗi ngày. Tiếng sáo của em không chỉ mang theo giai điệu của núi rừng mà còn là tín hiệu bảo vệ quê hương. Sau ngày hòa bình lập lại, Hòa trở thành một thầy giáo trong bản. Mỗi khi kể cho học sinh nghe về những năm tháng kháng chiến, ông luôn mang theo cây sáo cũ. Ông nói rằng đó là kỷ vật quý giá nhất, nhắc nhở mọi người về lòng dũng cảm, sự thông minh và tinh thần đoàn kết của đồng bào trong những năm tháng chống thực dân Pháp đầy gian khổ.



