Cậu bé làm giao liên giữa chiến tranh
Nguyễn Thanh Bình đến với cuộc chiến tranh từ khi tuổi đời còn rất nhỏ. Năm 11 tuổi ông đã làm nhiệm vụ giao liên, dẫn đường cho bộ đội tại chiến trường Quảng Trị. Công việc của một cậu bé trong hoàn cảnh ấy không hề đơn giản. Giữa một vùng đất thường xuyên bị bom đạn uy hiếp, người giao liên phải nhớ đường, biết địa hình và tìm cách đưa bộ đội đi qua những khu vực nguy hiểm.
Ở tuổi mà nhiều đứa trẻ chỉ biết đến trường học và những trò chơi tuổi thơ, Bình đã sớm chứng kiến một cuộc sống hoàn toàn khác. Chiến tranh khiến những đứa trẻ Quảng Trị phải trưởng thành sớm hơn. Những con đường quê, những xóm làng và dòng sông không chỉ còn là không gian sinh hoạt mà trở thành một phần của chiến trường.
Những năm tháng làm giao liên đã tạo cho ông sự hiểu biết sâu sắc về địa hình và con người Quảng Trị. Quan trọng hơn, ông bắt đầu chứng kiến sự hy sinh của những người lính. Chính những ký ức từ thời niên thiếu ấy sau này trở thành một trong những cơ sở để ông có thể nhận biết, ghi nhớ và cung cấp thông tin về đồng đội.
Đó cũng là lý do hành trình tìm kiếm liệt sĩ của Nguyễn Thanh Bình không bắt đầu sau chiến tranh một cách tình cờ. Nó đã được hình thành từ chính những năm tháng ông sống giữa chiến trường.



