CẬU BÉ LIÊN LẠC GIỮA VÒNG VÂY ĐỊCH
Năm 1952, tại một vùng căn cứ thuộc tỉnh Thái Nguyên, có cậu bé tên Nam mới mười ba tuổi. Tuy nhỏ tuổi nhưng Nam rất nhanh nhẹn và gan dạ nên được giao nhiệm vụ liên lạc cho cán bộ địa phương.
Một buổi tối, đơn vị nhận được tin quan trọng cần báo gấp cho lực lượng du kích ở xã bên. Nếu chậm trễ, địch có thể bất ngờ càn quét và gây tổn thất lớn.
Nam xung phong nhận nhiệm vụ.
Bức thư được giấu trong ống sáo tre. Khoác trên vai chiếc giỏ đựng cỏ như một cậu bé chăn trâu bình thường, Nam lên đường.
Khi đi đến gần chiếc cầu gỗ bắc qua suối, cậu phát hiện lính Pháp đang lập chốt kiểm soát. Chúng dừng mọi người để kiểm tra.
Nam bình tĩnh tiến đến.
Một tên lính hỏi:
– Đi đâu?
– Cháu đi tìm trâu.
Cậu trả lời bằng giọng ngây thơ.
Tên lính lục soát chiếc giỏ nhưng không tìm thấy gì. Sau vài phút tra hỏi, chúng cho cậu đi.
Ra khỏi chốt, Nam không dám chủ quan. Cậu vòng qua những lối mòn trong rừng để tránh bị theo dõi.
Trời tối đen như mực. Tiếng côn trùng vang lên khắp nơi. Có lúc Nam nghe tiếng thú rừng khiến tim đập thình thịch. Nhưng nghĩ đến nhiệm vụ, cậu tiếp tục tiến lên.
Gần nửa đêm, Nam đến nơi an toàn và trao bức thư cho đơn vị du kích.
Nhờ tin báo kịp thời, lực lượng du kích đã chủ động sơ tán dân và bố trí trận địa phục kích. Cuộc càn quét của địch thất bại hoàn toàn.
Sau chiến thắng, mọi người đều khen ngợi cậu bé liên lạc dũng cảm. Nhưng Nam chỉ cười:
– Cháu chỉ làm việc mà ai cũng có thể làm vì đất nước.
Sau này, khi trưởng thành, Nam tiếp tục tham gia quân đội. Câu chuyện năm mười ba tuổi của cậu trở thành niềm tự hào của quê hương.



