Cậu bé liên lạc trên đỉnh đồi đỏ
Câu chuyện kể về một cậu bé làm nhiệm vụ giao liên trong chiến tranh. Tuy nhỏ tuổi nhưng dũng cảm, em đã nhiều lần vượt qua bom đạn để đưa thư và thông tin quan trọng cho bộ đội.
Năm 1968, tại một vùng quê miền Trung, cậu bé Ngô Văn Dũng khi ấy mới 13 tuổi đã tình nguyện làm giao liên cho bộ đội.
Nhiệm vụ của Dũng là mang thư, tài liệu và dẫn đường cho các chiến sĩ qua những con đường nhỏ trong rừng – nơi mà máy bay địch thường xuyên rà soát.
Một buổi chiều, đơn vị cần chuyển gấp một bức điện quan trọng lên đỉnh đồi – nơi có trạm chỉ huy. Con đường duy nhất phải đi qua một khu vực vừa bị bom cày xới, rất nguy hiểm.
Người lớn còn e ngại, nhưng Dũng đã xung phong:
“Cháu quen đường, để cháu đi ạ!”
Cậu bé đeo túi tài liệu, len lỏi qua từng bụi cây, từng hố bom còn bốc khói. Có lúc máy bay địch bay thấp, Dũng phải nằm rạp xuống đất, tim đập thình thịch.
Đến gần đỉnh đồi, bất ngờ một loạt bom nổ phía trước. Đất đá văng tung tóe. Dũng bị ngã, xây xước khắp người, nhưng túi tài liệu vẫn được cậu ôm chặt trước ngực.
Cắn răng chịu đau, cậu đứng dậy, tiếp tục chạy. Cuối cùng, Dũng đã kịp thời đưa bức điện đến trạm chỉ huy.
Nhờ thông tin đó, đơn vị đã kịp thời thay đổi kế hoạch, tránh được một trận phục kích nguy hiểm.
Nhiều năm sau, khi nhớ lại, ông Ngô Văn Dũng kể:
“Hồi đó chỉ nghĩ đơn giản là phải làm cho xong nhiệm vụ. Nhưng giờ nghĩ lại, mới thấy mình đã đi qua những ngày tháng không thể nào quên.”



