CẬU BÉ MANG TIN QUA NÚI
Giữa núi rừng Cao Bằng những năm kháng chiến, một cậu bé dân tộc Nùng đã âm thầm làm nhiệm vụ liên lạc, góp phần bảo vệ cán bộ cách mạng. Kim Đồng ra đi khi tuổi đời còn rất nhỏ, nhưng tinh thần trách nhiệm và lòng dũng cảm của em đã trở thành biểu tượng đẹp của tuổi thiếu niên Việt Nam.
Có những con đường hôm nay chỉ mất vài phút để đi qua.
Một con đường làng.
Một triền núi.
Một lối nhỏ xuyên qua những tán cây.
Nhưng trong những năm tháng chiến tranh, một con đường có thể là ranh giới giữa sự sống và hiểm nguy.
Trên những con đường núi của Cao Bằng năm ấy, từng có một cậu bé thường xuyên đi qua.
Cậu mang theo những tin tức quan trọng.
Không có bản đồ hiện đại.
Không có điện thoại.
Không có những phương tiện liên lạc như ngày nay.
Chỉ có đôi chân nhỏ, trí nhớ tốt và sự gan dạ của một thiếu niên.
Cậu bé ấy là Nông Văn Dền, sau này được biết đến với tên gọi Kim Đồng.
Kim Đồng sinh năm 1929 tại bản Nà Mạ, xã Trường Hà, huyện Hà Quảng, tỉnh Cao Bằng. Sinh ra trong một gia đình dân tộc Nùng, em sớm được tiếp xúc với hoạt động cách mạng và trở thành một trong những đội viên đầu tiên của Đội Nhi đồng Cứu quốc.
Tuổi thơ của Kim Đồng không giống tuổi thơ của nhiều bạn nhỏ hôm nay.
Không có những buổi đến trường bình yên.
Không có những trò chơi kéo dài cả buổi chiều.
Không có những ngày tháng chỉ nghĩ đến việc học và vui chơi.
Đất nước khi ấy đang trong những năm tháng đấu tranh gian khổ.
Và những đứa trẻ cũng sớm hiểu rằng mình có thể làm điều gì đó cho cách mạng.
Kim Đồng được giao nhiệm vụ làm liên lạc.
Công việc tưởng chừng đơn giản nhưng vô cùng nguy hiểm.
Em phải dẫn đường, đưa đón cán bộ, chuyển thư từ và quan sát tình hình.
Chỉ một sơ suất nhỏ cũng có thể khiến cán bộ bị phát hiện.
Vì vậy, Kim Đồng phải luôn nhanh nhẹn, bình tĩnh và cảnh giác.
Điều đáng khâm phục là em hoàn thành nhiệm vụ bằng sự nghiêm túc của một người chiến sĩ thực thụ.
Không ai nghĩ rằng một cậu bé nhỏ tuổi lại có thể mang trên vai trách nhiệm lớn đến như vậy.
Nhưng lịch sử đã chứng minh rằng lòng yêu nước không phụ thuộc vào tuổi tác.
Có những người góp sức bằng trí tuệ.
Có người góp sức bằng sức lao động.
Có người chiến đấu ngoài mặt trận.
Và có những em nhỏ góp sức bằng sự nhanh nhẹn, thông minh và lòng dũng cảm.
Kim Đồng là một trong những người như thế.
Ngày 15 tháng 2 năm 1943, trong một lần làm nhiệm vụ bảo vệ cán bộ, Kim Đồng phát hiện có địch phục kích.
Em tìm cách báo động để cán bộ kịp thời rút lui.
Trong lúc thực hiện nhiệm vụ, Kim Đồng đã anh dũng hy sinh.
Em mới mười bốn tuổi.
Mười bốn tuổi.
Một con số khiến người đọc hôm nay khó có thể hình dung.
Ở tuổi ấy, nhiều bạn nhỏ đang bắt đầu những năm tháng đẹp nhất của tuổi học trò.
Nhưng Kim Đồng đã gửi lại tuổi xuân của mình cho Tổ quốc.
Điều khiến câu chuyện về Kim Đồng trở nên đặc biệt không chỉ là sự hy sinh.
Mà là trách nhiệm.
Em hiểu nhiệm vụ của mình.
Em hiểu nguy hiểm đang ở phía trước.
Nhưng em vẫn lựa chọn hành động để bảo vệ người khác.
Đó chính là vẻ đẹp lớn nhất của một con người.
Ngày nay, trẻ em Việt Nam được sống trong hòa bình.
Được đến trường.
Được vui chơi.
Được học tập và phát triển.
Nhưng câu chuyện của Kim Đồng vẫn còn nguyên giá trị.
Bởi thế hệ trẻ hôm nay không cần phải làm những điều phi thường mới có thể thể hiện trách nhiệm.
Một em nhỏ biết giúp đỡ cha mẹ.
Biết đoàn kết với bạn bè.
Biết giữ gìn môi trường.
Biết yêu thương người khác.
Biết chăm chỉ học tập.
Đó cũng là những cách rất đẹp để sống có trách nhiệm.
Nếu Kim Đồng là người mang tin qua núi, thì thế hệ trẻ hôm nay là những người mang tri thức đến tương lai.
Nếu em dùng đôi chân của mình để hoàn thành nhiệm vụ giữa núi rừng, thì chúng ta có thể dùng tri thức và công nghệ để xây dựng quê hương.
Thời đại thay đổi.
Nhưng tinh thần trách nhiệm không thay đổi.
Nhiều năm đã trôi qua kể từ ngày cậu bé Nông Văn Dền nằm lại giữa núi rừng Cao Bằng.
Tên gọi Kim Đồng giờ đây đã trở nên quen thuộc với hàng triệu thiếu nhi Việt Nam.
Nhiều trường học, con đường, tổ chức Đội mang tên em.
Nhưng có lẽ điều ý nghĩa nhất không phải là tên em được đặt ở đâu.
Mà là mỗi khi một em nhỏ nghe câu chuyện về Kim Đồng, em lại hiểu thêm rằng:
Mình cũng có thể làm một điều tốt đẹp cho quê hương.
Một cậu bé mười bốn tuổi đã có thể trở thành người anh hùng.
Không phải bởi em có sức mạnh phi thường.
Mà bởi em biết mình phải làm gì khi Tổ quốc cần.
Giữa núi rừng Cao Bằng hôm nay, những con đường đã bình yên.
Không còn tiếng bước chân vội vã của người liên lạc năm xưa.
Nhưng câu chuyện về cậu bé mang tin qua núi vẫn còn được kể.
Để nhắc chúng ta rằng:
Tuổi nhỏ không có nghĩa là không thể làm những điều lớn lao.
Và đôi khi, chính những việc nhỏ được làm bằng trách nhiệm và lòng dũng cảm lại trở thành những câu chuyện sống mãi với thời gian.



