CẬU BÉ NGHÈO TRỞ THÀNH NGƯỜI LÍNH
Năm 1934, tại làng Ngũ Kiên, huyện Vĩnh Tường, tỉnh Vĩnh Phúc, một cậu bé tên Nguyễn Viết Xuân ra đời trong một gia đình nông dân nghèo. Tuổi thơ của Xuân không có nhiều điều kiện để học hành hay vui chơi như những đứa trẻ khác. Khi mới lên bảy tuổi, ông đã phải đi giúp việc để kiếm sống. Suốt khoảng mười năm, cuộc đời của cậu bé ấy gắn với những tháng ngày lao động vất vả và thiếu thốn.
Nhưng nghèo khó không khiến Nguyễn Viết Xuân khuất phục. Năm 18 tuổi, ông tìm cách rời vùng tạm chiếm để ra vùng tự do. Đó là một quyết định không hề đơn giản đối với một thanh niên còn rất trẻ. Ra đến vùng tự do, ông xin vào bộ đội và tháng 11 năm 1952 chính thức trở thành người lính.
Nguyễn Viết Xuân bắt đầu từ một chiến sĩ trinh sát, rồi lần lượt trở thành tiểu đội trưởng trinh sát, trung đội trưởng pháo cao xạ, chính trị viên phó và chính trị viên đại đội. Từ một cậu bé nghèo phải đi làm thuê, ông từng bước trưởng thành giữa chiến trường khốc liệt. Những năm tháng quân ngũ đã rèn luyện ở ông bản lĩnh của một người lính và trách nhiệm của một người chỉ huy.
Có lẽ khi ấy, không ai nghĩ rằng chàng trai xuất thân từ một gia đình nghèo ở Ngũ Kiên sau này sẽ trở thành một biểu tượng của tinh thần chiến đấu. Nhưng lịch sử đôi khi được làm nên từ chính những con người bình dị như thế.



