Cậu Bé Phúc – Người Giữ Ngọn Đèn Trong Đêm
Phúc là một cậu bé mười hai tuổi sống trong một ngôi làng nhỏ gần khu căn cứ kháng chiến. Cha em là bộ đội, còn mẹ thường xuyên tham gia nấu ăn và chăm sóc thương binh. Từ nhỏ, Phúc đã chứng kiến những khó khăn của quê hương nên luôn mong muốn được giúp đỡ mọi người. Một nhiệm vụ đặc biệt được giao cho Phúc là giữ tín hiệu ánh sáng cho các đoàn cán bộ đi qua trong đêm. Trên một ngọn đồi cao gần làng, em đặt một chiếc đèn dầu nhỏ được che bằng ống tre. Khi có người cần đi qua, em sẽ mở hoặc che ánh sáng theo quy ước để báo hiệu đường an toàn. Công việc tưởng đơn giản nhưng rất nguy hiểm. Có những đêm trời mưa rét, Phúc phải ngồi một mình trên đồi hàng giờ. Em không được đốt đèn quá sáng vì sợ quân địch phát hiện, nhưng cũng không được để ánh sáng tắt vì có thể khiến đoàn người lạc đường. Một đêm nọ, quân Pháp bất ngờ xuất hiện gần khu vực ngọn đồi. Phúc nghe tiếng bước chân và nhanh chóng giấu chiếc đèn vào bụi cây. Em nằm im chờ đến khi quân địch đi qua rồi mới tiếp tục nhiệm vụ. Nhờ ánh đèn nhỏ của Phúc, một đoàn cán bộ đã vượt qua khu vực nguy hiểm an toàn trong đêm hôm đó. Sau này, khi đất nước hòa bình, Phúc trở thành một kỹ sư điện. Ông luôn nhớ chiếc đèn dầu nhỏ năm xưa và nói rằng ánh sáng ấy không chỉ soi đường cho con người mà còn tượng trưng cho niềm tin vào ngày chiến thắng. Câu chuyện về Phúc cho thấy ngay cả những hành động nhỏ bé của thiếu nhi cũng có thể góp phần vào công cuộc bảo vệ quê hương. Trong những năm tháng khó khăn nhất, tinh thần yêu nước đã lan tỏa từ người già đến trẻ nhỏ, tạo nên sức mạnh lớn lao cho dân tộc.



