Cậu bé thích giúp người
Ở Quỳnh Đôi, ai cũng biết Cu Nâu là cậu bé hay cười và thích chạy đi giúp người khác. Nhà nghèo, việc nhà còn nhiều, vậy mà cứ nghe hàng xóm gọi một tiếng là cậu lại có mặt.

Ở Quỳnh Đôi, ai cũng biết Cu Nâu là cậu bé hay cười và thích chạy đi giúp người khác. Nhà nghèo, việc nhà còn nhiều, vậy mà cứ nghe hàng xóm gọi một tiếng là cậu lại có mặt.
Sáng sớm, cậu giúp bà cụ cuối xóm gánh đôi thùng nước từ giếng làng về nhà. Chiều đến, cậu lại phụ bác thợ mộc nhặt những mẩu gỗ rơi, gom thành đống gọn gàng. Có hôm trời mưa, thấy mấy bó rơm của nhà bên sắp ướt, cậu cùng lũ bạn chạy đến kéo vào hiên.
Một lần, bà Năm – người sống một mình trong căn nhà tranh sát bờ tre – bị sốt, không đi chợ được. Cha bảo:
— Cu Nâu, mang cho bà ít khoai nhé.
Cậu ôm rổ khoai còn nóng, chạy một mạch sang nhà bà.
Bà Năm nhìn cậu, mắt đỏ hoe.
— Nhà cháu cũng chẳng khá giả gì.
Cu Nâu cười:
— Cha cháu bảo, còn chia được thì cứ chia.
Bà cụ xoa đầu cậu, nói nhỏ:
— Sau này lớn lên, cháu nhớ giữ cái bụng tốt này.
Câu nói ấy theo cậu rất lâu.
Gánh nước cho lớp học bình dân
Từ ngày làng mở lớp bình dân học vụ, tối nào Cu Nâu cũng đến sớm. Cậu kê bàn ghế, châm đèn dầu rồi chạy ra giếng gánh nước để các cụ rửa tay trước giờ học.
Có người bảo:
— Việc nhỏ thế thôi mà cũng làm à?
Cậu đáp thật thà:
— Việc nhỏ nhưng làm xong thì mọi người đỡ vất vả hơn.
Người cán bộ phụ trách nghe vậy chỉ mỉm cười.
Chia đôi nắm cơm
Một buổi trưa chăn trâu ngoài đồng, cậu thấy một bạn nhỏ nhà nghèo hơn mình ngồi lặng lẽ vì quên mang cơm.
Cu Nâu mở chiếc khăn vải.
Bên trong chỉ có một nắm cơm trộn khoai.
Cậu bẻ đôi.
— Ăn cùng mình nhé.
Hai đứa ngồi dưới gốc đa, vừa ăn vừa nghe tiếng gió thổi qua đồng lúa.
Bữa cơm chẳng đủ no.
Nhưng cả hai đều cười.
Niềm vui giản dị
Điều lạ là mỗi lần giúp được ai, Cu Nâu lại vui hơn cả lúc được nhận quà.
Cha nhìn con trai rồi bảo:
— Con biết vì sao người ta quý người tốt không?
Cậu lắc đầu.
Cha đáp:
— Vì người tốt làm cho cuộc sống của người khác ấm hơn.
Đêm ấy, nằm nghe tiếng côn trùng ngoài vườn, Cu Nâu nghĩ mãi về lời cha.
Cậu chợt hiểu rằng, mình chưa đủ lớn để làm những việc thật lớn lao cho đất nước. Nhưng mình có thể làm những việc nhỏ cho quê hương, cho xóm làng và cho những người quanh mình.
Và có lẽ, chính từ những việc nhỏ ấy, một cậu bé nghèo ở Quỳnh Đôi đã học được bài học đầu tiên về lòng nhân ái – một phẩm chất đã theo cậu trên suốt con đường trưởng thành.



