Anh hùng Lực lượng vũ trang

Câu chuyện 1

Nghệ An02/07/2026Nguyễn Hữu An Hiếu (Đô Lương)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong ngăn tủ cũ của gia đình tôi, có một bộ quân phục màu xanh cỏ úa đã bạc màu theo năm tháng nhưng lúc nào cũng được xếp phẳng phiu, thơm mùi nắng. Chủ nhân của nó là ông tôi – cựu chiến binh Nguyễn Hữu Mão, người lính đặc công sinh năm 1951, một "pho sử sống" về lòng quả cảm mà tôi luôn ngưỡng mộ. Mỗi khi chiều buông, bên chén trà xanh đặc sánh, ông lại đưa tôi về với những năm tháng oanh liệt trên chiến trường biên giới Việt – Lào, nơi những người lính đặc công đã viết nên huyền thoại từ bóng tối.

Lên đường nhập ngũ khi tuổi đời còn rất trẻ, người con ấy mang theo trái tim nồng cháy của một thanh niên thời đại Hồ Chí Minh. Với tư chất nhanh nhẹn và ý chí kiên cường, người lính trẻ được tuyển chọn vào Binh chủng Đặc công – lực lượng tinh nhuệ nhất, nơi mà mỗi trận đánh không chỉ là cuộc đấu súng đơn thuần, mà là cuộc đấu trí và sự chịu đựng vượt ngưỡng người thường.

Ông bảo tôi rằng, lính đặc công ngày ấy là những người "đi không dấu, nấu không khói", luôn xuất hiện như những bóng ma khiến kẻ thù khiếp vía. Để có được bản lĩnh ấy, những người lính đã phải trải qua những bài tập khắc nghiệt: từ việc bơi lặn hàng giờ dưới nước lạnh đến nghệ thuật ngụy trang đỉnh cao – biến cơ thể thành một phần của đất đá và cỏ cây.

Ký ức đậm nét nhất mà ông thường kể lại là trận tấn công vào một cứ điểm chiến lược nằm sâu trong rừng già biên giới Việt - Lào. Khi đó, quân địch thiết lập một hệ thống phòng thủ kiên cố trên cao điểm nhằm ngăn chặn con đường tiếp viện của ta sang nước bạn. Nhiệm vụ của tổ đặc công do ông tham gia là phải tiêu diệt đầu não chỉ huy ngay trong đêm để khai thông tuyến đường máu thịt.

Đêm biên giới tối như hũ nút, mưa rừng rả rích làm hơi lạnh từ đất đá bốc lên tê tái. Để tiếp cận mục tiêu, ông cùng đồng đội phải thực hiện kỹ thuật ngụy trang đỉnh cao. Ông kể, các chiến sĩ phải cởi trần, chỉ mặc độc chiếc quần đùi mỏng, rồi dùng bùn non trộn với than củi bôi kín từ đầu đến chân. Một màu đen kịt bao trùm lấy cơ thể, khiến những người lính hoàn toàn hòa mình vào bóng đêm và tán lá rừng già.

"Lúc đó, kẻ thù chỉ cách mình có vài bước chân," giọng ông thấp xuống, đầy vẻ kịch tính. Từng bước nhích một, ông dùng đôi tay trần cảm nhận từng sợi dây thép gai và những quả mìn có thể nổ tung bất cứ lúc nào. Sự tĩnh lặng khủng khiếp bao trùm đến mức ông có thể nghe thấy cả tiếng đập của tim mình trong lồng ngực. Có những lúc quân địch soi đèn pha quét qua, ông phải nín thở, dán chặt lồng ngực xuống mặt đất sũng nước, biến mình thành một khối bùn đất vô hình. Chỉ cần một hơi thở mạnh hay một tiếng động nhỏ từ hàng rào sắt, cả phân đội sẽ bị lộ và hy sinh dưới làn hỏa lực dày đặc. Đó là cuộc đấu trí nghẹt thở mà sai lầm không có cơ hội để sửa chữa.

Khi thời cơ chín muồi, một tín hiệu nhỏ được phát ra. Với sự phối hợp nhịp nhàng như một cỗ máy, tổ đặc công đồng loạt tấn công. Những khối bộc phá áp đảo được đặt chính xác vào các hỏa điểm và hầm chỉ huy địch. "Đùng! Đùng!" – những tiếng nổ rung chuyển cả vùng biên cương, xé toạc màn đêm u tối.

Trong ánh lửa nhập nhoạng của đạn bom, ông cùng đồng đội lao vào như những con lốc, đánh gục đối phương ngay khi chúng còn chưa kịp định thần. Trận đánh diễn ra chớp nhoáng nhưng cực kỳ hiệu quả theo đúng phương châm "nở hoa trong lòng địch". Cứ điểm từng được coi là "bất khả xâm phạm" đã bị san phẳng hoàn toàn. Khi ánh bình minh đầu tiên hé lộ trên đỉnh núi biên giới, cũng là lúc ông và các đồng chí rút lui vào rừng sâu, hoàn thành nhiệm vụ mà không để lại bất kỳ dấu vết nào.

Sau khi xuất ngũ, thay vì chọn nghỉ ngơi, ông tiếp tục cuộc chiến mới trên giảng đường. Bằng kỷ luật thép của người lính, ông thi đậu vào Đại học Y Hà Nội và trở thành một bác sĩ tận tụy. Đôi bàn tay từng cầm bộc phá năm xưa đã trở nên khéo léo để cầm dao mổ, cầm ống nghe cứu sống biết bao người.

Bây giờ, dù đã nghỉ hưu, ông vẫn là tấm gương sáng cho con cháu. Ông dậy sớm từ lúc gà chưa gáy, giữ nếp sống kỷ luật và luôn nhắc nhở chúng tôi về giá trị của sự học. Ông thường bảo: "Xưa ông đánh giặc để giữ đất, sau ông học y để cứu người. Mỗi thời một nhiệm vụ, nhưng cái tâm thì phải luôn sáng".

Ngồi bên cạnh ông, nghe những ký ức từ rừng sâu biên giới đến giảng đường y khoa, tôi cảm nhận được một hành trình phi thường. Hình ảnh người chiến sĩ năm xưa và vị bác sĩ nhân hậu hôm nay hòa quyện làm một, tạo nên một biểu tượng sống động về nghị lực và khát vọng sống. Ông đã chọn bóng tối để mang lại ánh sáng cho biên cương, và chọn màu áo trắng để mang lại hy vọng cho cuộc đời. Câu chuyện của ông mãi mãi là ngọn lửa sưởi ấm và soi sáng con đường tôi đi.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn