CÂU CHUYỆN 1: HÀNH QUÂN QUA “CỬA TỬ”
CÂU CHUYỆN 1: HÀNH QUÂN QUA “CỬA TỬ”
Chiến dịch bước vào giai đoạn quyết liệt. Đơn vị của Hoàng Tân Khoa nhận lệnh hành quân xuyên khu rừng rậm được gọi là “cửa tử” – nơi địch rải mìn dày đặc. Trời mưa liên miên, đất đỏ nhão nhoét, mỗi bước đi đều nặng như đeo đá.
Khoa đi đầu đội hình trinh sát. Anh căng mắt quan sát từng dấu vết nhỏ: một cành cây gãy không tự nhiên, một vết đất mới bị xới. Có lúc mồ hôi và nước mưa hòa lẫn, mắt cay xè nhưng không được phép chớp lâu. Chỉ một sai sót nhỏ, cả đội có thể phải trả giá bằng sinh mạng.
Giữa rừng sâu, một tiếng “tách” khô khốc vang lên dưới chân chiến sĩ phía sau. Không kịp suy nghĩ, Khoa lao tới, kéo đồng đội ngã dúi xuống đất. Quả mìn nổ cách họ chỉ vài mét. Sức ép quật cả hai văng vào gốc cây. Khoa choáng váng, tai ù đặc, nhưng khi tỉnh lại, điều đầu tiên anh hỏi là: “Anh em có ai bị sao không?”. Với Khoa, vượt qua “cửa tử” không chỉ bằng bản lĩnh, mà bằng tinh thần sẵn sàng hy sinh vì đồng đội.



