Cựu chiến binh

CÂU CHUYỆN 1: NGÀY XA NGƯỜI Ở LẠI

Lào Cai16/12/2025Đoàn xã bảo Yên (Đoàn xã bảo Yên)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

CÂU CHUYỆN 1: NGÀY XA NGƯỜI Ở LẠI

Hoàng Xuân Thảo nhập ngũ vào một buổi sáng cuối mùa xuân, khi lúa ngoài đồng vừa thì con gái. Mối tình đầu của anh cũng mới chỉ kịp lớn lên như thế – mỏng manh, e ấp và chưa kịp gọi thành lời yêu. Người con gái ấy đứng tiễn anh ở đầu làng, nơi con đường đất đỏ uốn mình qua rặng tre già. Cô không khóc, cũng không dám nói nhiều, chỉ lặng lẽ nắm lấy tay anh trong giây lát rồi buông ra rất nhanh, như sợ người khác nhìn thấy, như sợ chính mình không đủ can đảm để tiễn anh đi tiếp.

Không có lời hẹn ước nào được nói thành câu. Chỉ có ánh mắt ở lại rất lâu, theo dõi từng bước chân anh khuất dần sau rặng tre làng. Hoàng Xuân Thảo bước đi, balô trên vai nặng trĩu. Trong đó không chỉ có quần áo, bi đông nước, đôi dép cao su mới phát… mà còn có cả nỗi nhớ chưa kịp gọi tên, thứ cảm xúc khiến tim anh nhói lên mỗi khi nghĩ đến.

Trên chuyến xe chở tân binh, Thảo ngồi im lặng nhìn quê hương lùi dần phía sau. Những mái nhà tranh, bờ ruộng, con mương nhỏ tuổi thơ anh từng lội qua giờ chỉ còn là những vệt mờ trong tầm mắt. Giữa tiếng động cơ ồn ã và tiếng cười nói của bạn bè đồng trang lứa, Thảo bỗng thấy lòng mình trống trải lạ thường. Anh hiểu rằng, từ giây phút này, mình không còn chỉ sống cho riêng mình nữa.

Những ngày đầu trong đơn vị, cuộc sống quân ngũ cuốn Thảo vào guồng quay kỷ luật nghiêm khắc. Ban ngày huấn luyện, tối đến học chính trị, tập điều lệnh, đào công sự. Cơ thể mệt mỏi rã rời, nhưng mỗi khi đêm xuống, khi doanh trại đã chìm vào im lặng, nỗi nhớ lại trỗi dậy. Trong bóng tối của căn lán đơn sơ, Thảo nằm nhìn lên mái tranh, bất giác nhớ đến mái nhà quê, nhớ đến dáng người con gái với chiếc áo nâu sồng đứng nép bên gốc tre hôm tiễn anh đi.

Anh nhiều lần cầm bút định viết thư, nhưng rồi lại đặt xuống. Viết gì bây giờ? Nói nhớ thì sợ lòng mình yếu đi. Nói yêu thì sợ chiến tranh cướp mất lời hứa chưa kịp giữ. Cuối cùng, Thảo chỉ viết những dòng ngắn ngủi, khô khan: “Anh vẫn khỏe. Em ở nhà giữ gìn sức khỏe. Hòa bình anh sẽ về.” Lá thư không nhắc đến nhớ thương, nhưng từng con chữ đều thấm đẫm tình cảm không nói thành lời.

Có những đêm, nghe tiếng côn trùng rả rích ngoài rừng, Thảo tự hỏi không biết người ở lại có còn nhớ đến mình không. Chiến tranh dài quá, con người ta liệu có chờ đợi nổi không? Nghĩ vậy, anh lại tự trách mình đã nghĩ nhiều. Người lính ra trận không được phép mang theo quá nhiều riêng tư. Anh tự nhủ: nếu còn sống trở về, tình yêu ấy sẽ là phần thưởng; nếu không, thì coi như mình đã gửi lại tuổi trẻ cho quê hương.

Chiến tranh dạy Hoàng Xuân Thảo một bài học đầu tiên, đau đớn nhưng cần thiết: yêu thương trong thời loạn không phải là nắm giữ, mà là biết cất sâu trong tim, để nó trở thành sức mạnh giúp người lính đứng vững giữa sinh tử. Và từ ngày xa người ở lại ấy, anh bước vào cuộc đời lính với một trái tim vừa đủ ấm để nhớ, vừa đủ cứng rắn để đi đến cùng con đường đã chọn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
CÂU CHUYỆN 1: NGÀY XA NGƯỜI Ở LẠI | Câu chuyện thời hoa lửa