Bài viết

Câu chuyện 1: Ngọn Đèn Không Bao Giờ Tắt

Thái Nguyên24/04/2026Lưu Thị Minh Diễm (Đoàn xã Đồng Hỷ - Chi đoàn Trường TH số 2 Minh Lập)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Câu chuyện 1: Ngọn Đèn Không Bao Giờ Tắt

Đêm Trường Sơn không chỉ là bóng tối. Nó là một thứ bóng tối đặc quánh, có thể chạm vào, có thể nuốt chửng con người bất cứ lúc nào. Những tán cây già vươn lên như những cánh tay khổng lồ, đan vào nhau che kín bầu trời, khiến ánh trăng cũng không thể lọt qua. Chỉ có những vệt sáng chói lòa của pháo sáng và những quầng lửa bùng lên từ bom đạn là đôi khi xé rách màn đêm, để lộ ra một thế giới vừa hùng vĩ, vừa tàn khốc.

Trong một căn hầm nhỏ được đào sâu vào lòng đất, Lan ngồi bó gối bên chiếc đèn dầu. Ánh sáng của nó yếu ớt đến mức tưởng như chỉ cần một hơi thở mạnh cũng đủ làm tắt. Nhưng giữa nơi mà sự sống và cái chết chỉ cách nhau một khoảnh khắc, ánh sáng ấy lại trở nên quý giá hơn bất cứ thứ gì.

Lan là thanh niên xung phong. Cô đến đây khi vừa tròn hai mươi tuổi, mang theo một chiếc ba lô nhẹ tênh và một trái tim đầy háo hức. Ngày rời quê, mẹ cô không khóc, chỉ lặng lẽ dúi vào tay cô một chiếc khăn tay và nói: “Đi đi con, đất nước cần.” Câu nói giản dị ấy theo Lan suốt những tháng ngày sau này, như một lời nhắc nhở âm thầm nhưng mạnh mẽ.

Những người lính trong hầm tối nay đều là những gương mặt mới. Họ vừa hành quân qua một quãng đường dài, mệt mỏi và kiệt sức. Quần áo họ lấm lem bùn đất, có người còn chưa kịp lau vết máu khô trên tay. Họ ngồi sát lại bên nhau, không ai nói gì nhiều. Trong chiến tranh, có những lúc con người ta không cần lời nói, chỉ cần biết rằng bên cạnh mình vẫn còn người sống.

Một cậu lính trẻ nhìn Lan, giọng run run: “Chị ơi… bao giờ mới hết chiến tranh?” Câu hỏi khiến Lan khựng lại. Cô không biết phải trả lời thế nào. Cô cũng từng tự hỏi mình câu đó, vào những đêm dài như thế này, khi tiếng bom dội xuống không ngừng nghỉ.

Lan mỉm cười, một nụ cười nhẹ như gió: “Sớm thôi. Rồi tụi mình sẽ về.” Cô không chắc điều đó đúng, nhưng cô tin rằng họ cần một lời hứa hơn là một sự thật.

Cô mở ba lô, lấy ra những mẩu lương khô cuối cùng. Cô bẻ nhỏ, chia đều cho từng người. Một cậu lính từ chối, nói rằng mình không đói, nhưng bụng cậu lại khẽ réo lên. Lan đặt phần của mình vào tay cậu, nhẹ nhàng: “Ăn đi, mai còn đi tiếp.”

Khoảnh khắc ấy, ánh đèn dầu chiếu lên gương mặt Lan — gầy đi nhiều so với ngày mới đến, nhưng đôi mắt vẫn sáng. Một thứ ánh sáng không phải từ ngọn đèn, mà từ bên trong.

Rồi bất ngờ, một tiếng nổ vang lên, gần đến mức khiến cả căn hầm rung chuyển dữ dội. Đất đá rơi lộp bộp xuống mái. Có tiếng ai đó kêu lên. Ngọn đèn dầu chao đảo rồi tắt phụt.

Bóng tối lập tức ập xuống.

Không gian như đông cứng lại. Chỉ còn tiếng thở dồn dập và tiếng tim đập mạnh trong lồng ngực mỗi người.

Lan đưa tay lần mò. Cô không nhìn thấy gì, nhưng cô biết chiếc đèn ở đâu. Tay cô chạm vào nó — lạnh ngắt. Cô lục trong túi, tìm que diêm cuối cùng. Một que duy nhất.

Cô dừng lại một giây.

Trong đầu cô hiện lên hình ảnh mẹ, ngôi nhà nhỏ, con đường làng, tiếng gà gáy buổi sáng. Tất cả dường như xa xôi như một giấc mơ.

Rồi cô quẹt diêm.

Ánh lửa bùng lên, nhỏ bé nhưng rực rỡ. Cô nhanh chóng châm lại đèn. Ngọn lửa run rẩy một chút, rồi đứng vững.

Ánh sáng trở lại.

Cả căn hầm như thở phào. Một vài người bật cười — tiếng cười nhẹ nhưng chân thật.

Ngoài kia, bom vẫn rơi.

Nhưng trong căn hầm nhỏ, ánh đèn vẫn cháy.

Lan đưa tay che ngọn lửa, như che chở một sinh mệnh. Cô không biết mình có thể sống sót qua đêm nay hay không. Nhưng cô biết, nếu còn có thể giữ được ánh sáng này, thì họ vẫn chưa gục ngã.

Một loạt bom nữa rơi xuống, gần hơn, dữ dội hơn. Đất đá tràn vào cửa hầm. Không khí trở nên ngột ngạt.

Lan cảm thấy một lực ép mạnh. Một tiếng nổ chát chúa. Rồi mọi thứ tối sầm.

Khi những người lính tỉnh lại, căn hầm đã bị vùi một phần. Họ ho sặc sụa, cố gắng đào bới.

“Chị Lan đâu rồi?” một người hét lên.

Họ tìm thấy cô ở gần cửa hầm.

Thân người Lan bị đất đá đè lên một phần. Nhưng điều khiến họ lặng đi là đôi tay cô vẫn ôm chặt chiếc đèn dầu. Ngọn đèn vẫn cháy.

Ánh sáng nhỏ bé ấy soi lên gương mặt Lan — bình yên đến lạ.

Không ai nói gì. Không ai khóc thành tiếng. Chỉ có những giọt nước mắt lặng lẽ rơi trong bóng sáng chập chờn.

Một người lính nhẹ nhàng gỡ chiếc đèn khỏi tay cô. Anh đặt nó giữa hầm.

Ngọn đèn vẫn cháy.

Và từ khoảnh khắc đó, với họ, nó không còn chỉ là một chiếc đèn nữa.

Nó là Lan.

Là niềm tin.

Là lời hứa rằng, dù trong bóng tối dày đặc nhất, ánh sáng vẫn có thể tồn tại — nếu có người sẵn sàng giữ lấy nó, bằng cả sự sống của mình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn