Bài viết

CÂU CHUYỆN 10 – NGỌN ĐUỐC TRONG ĐÊM NÚI

Hưng Yên30/11/2025Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

CÂU CHUYỆN 10 – NGỌN ĐUỐC TRONG ĐÊM NÚI

Đêm ở vùng núi phía Bắc thường xuống rất nhanh, bóng tối nuốt chửng từng mái nhà sàn như một tấm chăn dày sụ. Nhưng đối với Hoan — người chiến sĩ đội Việt Minh mới tròn hai mươi — màn đêm ấy không bao giờ khiến anh chùn bước. Từ ngày trở thành liên lạc viên của huyện ủy, anh coi bóng tối như người đồng đội thân thiết, bởi chính nó giúp che chở những chuyến đi đầy hiểm nguy. Hôm nay, Hoan nhận nhiệm vụ quan trọng: mang tài liệu mật từ căn cứ Lũng Thẳm đến bản Nà Làng để chuẩn bị cho cuộc vận động quần chúng nổi dậy giành chính quyền trước thềm Tổng khởi nghĩa Tháng Tám.

Con đường mòn dẫn qua ba quả núi lớn, vốn quen thuộc với dân bản, nhưng với lính dõng của Pháp – Nhật thì lạ lẫm. Tuy vậy, Hoan vẫn phải cẩn trọng. Địch vừa tăng cường tuần tra sau khi phát hiện vài cơ sở Việt Minh vận động dân chúng. Anh cuốn chặt tấm áo chàm, đặt túi tài liệu sát ngực rồi men theo bờ suối mà đi. Nước lạnh buốt nhưng tiếng chảy róc rách lại khiến anh bình tĩnh hơn. Anh nghĩ về những người dân nghèo đang ngày ngày oằn mình dưới ách thuế khóa của Nhật, nghĩ về tiếng khóc của đứa trẻ bên bếp lửa trong căn nhà đất lởm chởm. Những hình ảnh ấy khiến bước chân anh nhanh hơn, mạnh hơn.

Đến gần lưng chừng núi Đá Bạc, Hoan bỗng nghe tiếng chó sủa và ánh đèn pin loang loáng phía dưới. Bọn lính Nhật! Lồng ngực anh thắt lại. Anh nhanh chóng trườn lên rặng đá rồi nấp vào một khe nhỏ. Mấy tên lính đi qua, tiếng chúng lẫn trong gió đêm: “Việt Minh đang chuẩn bị gì đó… phải bắt sống vài đứa để hỏi cho ra.” Hoan siết tay, tim anh đập mạnh như muốn bật khỏi lồng ngực, nhưng ánh mắt vẫn kiên định. Khi chúng đi xa, anh mới dám thở. Phải đi nhanh, tài liệu này không thể rơi vào tay địch!

Gần sáng, Hoan đến Nà Làng. Dân bản đón anh bằng nụ cười và ánh mắt ấm áp. Già Lầu — người lãnh đạo đoàn thể trong bản — đặt bàn tay chai sạn lên vai anh: “Cả bản trông vào chú đấy, Hoan ạ.” Anh trao lại túi tài liệu, kể tường tận mọi điều nghe được trên đường. Cuộc họp của dân bản diễn ra ngay trong căn nhà sàn lớn nhất. Người già, thanh niên, phụ nữ, ai cũng nghiêm trang lắng nghe từng lời truyền đạt. Những gương mặt lam lũ ấy bỗng bừng sáng khi hiểu rằng ngày giải phóng đang đến rất gần. Họ thống nhất thành lập đội tự vệ, chuẩn bị vũ khí thô sơ, tập hợp lực lượng theo sự chỉ đạo của huyện ủy.

Hoan ở lại bản thêm một ngày để hướng dẫn cách truyền tin và tổ chức lực lượng. Đêm cuối rời bản, anh nhìn từ sườn núi xuống, ánh lửa từ nhà sàn hắt lên nền trời đêm như hàng trăm ngọn đuốc. Anh hiểu rằng dân bản đã sẵn sàng. Chính niềm tin của họ khiến anh thấy bước đi của mình vững chắc hơn bao giờ hết.

Một tuần sau, khi Tổng khởi nghĩa Tháng Tám bùng lên, bản Nà Làng là một trong những nơi vùng dậy sớm nhất ở vùng núi này. Tiếng chiêng, tiếng tù và, tiếng hô vang của dân làng át cả tiếng súng lẻ tẻ của bọn lính dõng. Hoan đứng dưới cột cờ giữa sân đất, giương cao lá cờ đỏ sao vàng. Anh cảm nhận được từng nhịp đập của trái tim dân bản hòa vào nhịp đập đất trời. Chiến thắng hôm ấy không chỉ nhờ súng gươm mà còn nhờ những bước chân bền bỉ trong đêm tối — những bước chân mang theo niềm tin rằng đất nước rồi sẽ sáng.

Đối với Hoan, anh chỉ là một người trẻ góp chút sức mình. Nhưng với dân bản, anh chính là ngọn đuốc âm thầm soi đường.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn