Bài viết

Câu chuyện 108

Nghệ An02/07/2026Nguyễn Viết Quân1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chủ đề: “Câu chuyện thời hoa lửa”

Họ và tên: Nguyễn Viết Quân

Lớp: 11T6

Trường: THPT Đô Lương I

Xã Đô Lương - tỉnh Nghệ An

Chưa chắc

Không phải qua một buổi giao lưu hay lời kể trực tiếp, tôi biết đến Nguyễn Văn Bảy qua một bài báo viết về những phi công anh hùng trong thời kỳ kháng chiến chống Mỹ. Ban đầu, tôi chỉ đọc với sự tò mò, nhưng càng đọc, tôi càng bị cuốn hút bởi con người đặc biệt này.

Điều khiến tôi ấn tượng nhất không phải là những chiến công, mà là một câu nói của ông trong một cuộc phỏng vấn. Khi được hỏi về việc đối đầu với máy bay và tên lửa hiện đại của đối phương, ông đã bình thản nói:

“Nó có tên lửa chưa chắc gì nó bắn được, mà bắn được chưa chắc gì đã trúng, mà có trúng chưa chắc đã chết.”

Khi đọc đến câu này, tôi thực sự bất ngờ. Một câu nói tưởng chừng giản dị, thậm chí có phần “đùa vui”, nhưng lại thể hiện rõ sự bình tĩnh và bản lĩnh của một người đã từng trải qua chiến tranh.

Tôi nghĩ, đó không phải là sự coi thường nguy hiểm, mà là cách ông giữ vững tinh thần trước những tình huống sinh tử. Trong chiến tranh, nếu quá sợ hãi thì con người sẽ dễ mất kiểm soát. Nhưng với ông, sự điềm tĩnh và lạc quan lại trở thành “vũ khí” giúp ông vượt qua những trận không chiến khốc liệt.

Càng đọc, tôi càng khâm phục khi biết rằng sau chiến tranh, ông trở về cuộc sống đời thường, sống giản dị như một người nông dân. Một người từng lập nhiều chiến công nhưng không hề tự hào hay khoe khoang.

Khép lại bài báo, tôi vẫn còn suy nghĩ rất lâu. Tôi nhận ra rằng, điều làm nên một người anh hùng không chỉ là chiến công, mà còn là cách họ đối mặt với khó khăn và nguy hiểm. Và câu nói của ông đã trở thành một bài học đối với tôi: trong cuộc sống, đôi khi nỗi sợ chỉ lớn lên khi ta tự nghĩ quá nhiều về nó.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn