Bài viết

Câu chuyện 117

Nghệ An02/07/2026Nguyễn Tất Đông1 lượt xem0 lượt chia sẻ

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA (Bài dự thi hưởng ứng Đề án số 20-ĐA/TWĐTN-CTĐ)

I. THÔNG TIN NGƯỜI THỰC HIỆN

· Học sinh thực hiện: Nguyễn Tất Đông

· Lớp: 11T6

· Trường: THPT Đô Lương 1

· Địa chỉ: Xã Đô Lương, huyện Đô Lương, tỉnh Nghệ An.

II. THÔNG TIN NHÂN CHỨNG LỊCH SỬ

· Nhân chứng: Bác Nguyễn Văn Xuân.

· Sinh năm: 1948.

· Đơn vị/Chiến trường: Sư đoàn 324 (Đoàn Ngự Bình), từng tham gia chiến dịch Đường 9 - Nam Lào và bảo vệ Thành cổ Quảng Trị
năm 1972





III. NỘI DUNG CÂU CHUYỆN: KÝ ỨC VỀ NHỮNG BỮA CƠM GIỮA LÀN BOM ĐẠN

Trong những ngày tháng Tư lịch sử, em có dịp được ngồi nghe bác Nguyễn Văn Hùng kể về những năm tháng "xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước". Ánh mắt bác rực sáng khi nhắc về đồng đội, về những năm tháng thanh xuân cống hiến cho độc lập dân tộc.

Bác kể, vào mùa hè đỏ lửa năm 1972 tại Quảng Trị, ranh giới giữa sự sống và cái chết chỉ mỏng manh như một sợi tóc. Bác nhớ nhất là những bữa cơm trong hầm hào, khi tiếng pháo của địch gầm rú ngay trên đầu. Có những lúc, bát cơm vừa bưng lên đã trộn lẫn với bụi đất mục từ trần hầm rơi xuống do chấn động của bom. Thế nhưng, trong hoàn cảnh khắc nghiệt ấy, tinh thần của những người lính trẻ Đô Lương vẫn vô cùng lạc quan. Họ cùng nhau chia sẻ từng mẩu lương khô, cùng hát vang bài "Bài ca hy vọng" để át đi tiếng bom rơi.

Câu chuyện của bác không chỉ có tiếng súng, mà còn có tình đồng đội ấm áp. Bác kể về người bạn thân cùng quê đã lấy thân mình che chắn cho đồng đội trong một trận càn. Sự hy sinh ấy đã trở thành động lực để bác và những người còn lại chiến đấu đến cùng. Bác bảo: "Thời đó, tụi bác đi chiến đấu không nghĩ gì đến bản thân, chỉ mong sao đất nước sớm ngày sạch bóng quân thù để các cháu sau này được cắp sách đến trường trong hòa bình".

IV. CẢM NHẬN CỦA BẢN THÂN

Lắng nghe câu chuyện của bác Hùng, em mới thấu hiểu hết giá trị của hai chữ "Hòa bình" mà mình đang được hưởng. Những dòng chữ trong sách lịch sử bỗng trở nên sống động và xúc động đến lạ kỳ.

Là một người con của mảnh đất Đô Lương anh hùng, một đoàn viên thanh niên của lớp 11T6, trường THPT Đô Lương 1, em cảm thấy mình cần phải có trách nhiệm hơn với bản thân và xã hội. Câu chuyện của bác chính là ngọn lửa thắp sáng thêm niềm tin và quyết tâm trong em. Em tự hứa sẽ nỗ lực học tập, rèn luyện đức tài để xứng đáng với sự hy sinh cao cả của thế hệ "thời hoa lửa", góp phần xây dựng quê hương Nghệ An ngày càng giàu đẹp.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn