CÂU CHUYỆN 13–NGƯỜI ANH HÙNG THÁNG 8:NGUYỄN VĂN TRỖI
CÂU CHUYỆN 13–NGƯỜI ANH HÙNG THÁNG 8:NGUYỄN VĂN TRỖI
Hà Nội, mùa thu năm 1945, thành phố ngập tràn trong màu cờ đỏ sao vàng, không khí cách mạng sôi sục. Trong dòng người hân hoan, tự hào, có một người đàn ông trung niên với đôi mắt sáng ngời, khuôn mặt cương nghị - ông Nguyễn Văn Trỗi, người anh hùng của cách mạng Việt Nam.
Ông Trỗi sinh năm 1940, trong một gia đình công nhân nghèo tại tỉnh Quảng Nam. Từ nhỏ, ông đã chứng kiến sự khổ cực, bất công của người dân Việt Nam dưới sự áp bức của thực dân Pháp. Ông quyết tâm tìm đường cứu nước, giải phóng dân tộc.
Năm 1956, ông Trỗi gia nhập Đảng Cộng sản Việt Nam, trở thành một chiến sĩ cách mạng kiên cường. Ông tham gia nhiều hoạt động bí mật, tổ chức các cuộc biểu tình, bãi công, tuyên truyền cách mạng.
Năm 1963, ông Trỗi được giao nhiệm vụ ám sát Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ McNamara, người đang đến thăm Sài Gòn. Ông đã chuẩn bị kỹ lưỡng, chờ đợi thời cơ. Nhưng không may, kế hoạch bị bại lộ, ông bị bắt vào ngày 9/5/1964.
Trong tù, ông Trỗi bị tra tấn dã man, nhưng ông không hề khai báo, không phản bội lý tưởng. Ông viết thư gửi vợ, con, động viên họ tiếp tục chiến đấu cho độc lập, tự do.
Ngày 15/10/1964, ông Trỗi bị xử tử tại sân sau nhà tù Chí Hòa. Trước khi hy sinh, ông hô to "Việt Nam độc lập muôn năm!", "Đảng Cộng sản Việt Nam muôn năm!".
Sự hy sinh của ông Trỗi đã làm lay động lòng người, trở thành nguồn cảm hứng cho hàng triệu người Việt Nam tiếp tục chiến đấu cho độc lập, tự do. Ông được truy tặng Huân chương Chiến công hạng Nhất, được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.
Hôm nay, chúng ta nhớ đến ông Trỗi, người anh hùng đã hy sinh vì Tổ quốc, vì nhân dân. Ông là tấm gương sáng cho thế hệ trẻ, nhắc nhở chúng ta về giá trị của độc lập, tự do, về trách nhiệm của mỗi người đối với đất nước.



